fbpx

6 lời khuyên vàng dành cho các bậc phụ huynh có con mắc bệnh tăng động giảm chú ý

Những việc gì bạn nên làm và không nên làm khi con bạn mắc bệnh tăng động giảm chú ý.

Khi ông Hal Meyer biết rằng con trai 5 tuổi của mình mắc bệnh tăng động giảm chú ý, ông đã không thể tin được việc này. Ông Meyer nhớ lại khi con ông ở trường, “Bé hay nổi giận và không thể ngồi yên tại chỗ của mình, cháu bé cứ đi vòng vòng, và giúp đỡ mọi người”. Nhưng đối với ông và mẹ của cháu, đây là những dấu hiệu của sự sáng dạ và tò mò, chứ không phải triệu chứng của việc thiếu chú ý, bốc đồng, và hiếu động.

Nhưng các chuyên gia nói với họ, “Ông bà không hiểu được đâu. Đây không phải là những hành vi điển hình của một đứa trẻ 5 tuổi. “

Sau khi các chuyên gia giải thích rõ về chứng rối loạn, cặp vợ chồng này đã phải trải qua một thời gian dài mới có thể chấp nhận. Ông Meyer nói rằng: “Chúng tôi đã trải qua một hai năm cố gắng chối bỏ sự thật này.”

Những việc trên đã diễn ra cách đây 20 năm. Kể từ đó, Ông Meyer đã học được rất nhiều về cách để nuôi lớn một đứa trẻ bị tăng dộng giảm chú ý. Ông chia sẻ những bài học đó với các bậc cha mẹ đang phải đương đầu với cuộc đấu tranh về quyền lực, sự giận dữ, lòng tự trọng bị hạ thấp, và các vấn đề ở trường do các rối loạn gây ra.

Một thời gian ngắn sau khi con trai mình được chẩn đoán, Ông Meyer đã đồng sáng lập tổ chức về căn bệnh tăng động giảm chú ý ở trẻ em và người lớn tại thành phố New York (CHADD), một tổ chức phi lợi nhuận về giáo dục và vận động ủng hộ. Ông cũng thành lập Trung tâm về các sáng kiến về bệnh tăng động giảm chú ý ở thành phố New York, trong đó cung cấp các lớp học về cách nuôi dạy trẻ và các nhóm hỗ trợ, cùng các dịch vụ khác.

Tại New Jersey, Eva O’Malley cũng biết mình phải đối mặt với những thách thức ban đầu. Cô mắc bệnh tăng động giảm chú ý và do đó, con gái cô 22 tuổi, và con trai 17 tuổi cũng mắc bệnh này. O’Malley thành lập một tổ chức về bệnh tăng động giảm chú ý ở quận Monmouth.

Khi con trai O’Malley đã được chẩn đoán mắc bệnh lúc 12 tuổi, chồng cô lo lắng về con trai mình bị mọi người xa lánh. Liệu mọi người sẽ chỉ thấy chứng bệnh này mà không nhìn nhận bản chất của con mình không?

O’Malley nói rằng những đứa trẻ này đã vật lộn với những vấn đề ở trường học, chúng hay quên và vô tổ chức. Đôi khi, chứng bệnh này làm cho cả bạn và con bạn chỉ có thể sống trong thời điểm: “Con không chịu học hỏi từ quá khứ của con, và con không có tầm nhìn về tương lai chính mình.” Nhưng cũng có những tia hy vọng, bao gồm cả việc cải thiện điểm số của con trai cô ấy.

Các bậc phụ huynh này, cũng như bác sĩ nhi khoa phát triển đã chia sẻ cho chúng ta những hiểu biết về việc nuôi một đứa trẻ bị tăng động giảm chú ý.

Hãy thành thật với con bạn về chứng bệnh tăng động giảm chú ý

info-adhd-1

Meyer không bao giờ nghĩ về việc giấu con trai mình bất cứ tin tức gì. Ông nói: “Tôi nói với con mình chính xác những gì đang xảy ra,”

Ông nói thêm rằng trong vài trường hợp ngược lại, một số phụ huynh giấu con họ về chứng rối loạn này bằng cách nói với con mình rằng thuốc điều trị cho chứng bệnh này là một “loại vitamin thần kì”. Nhưng Meyer đã làm một khóa huấn luyện về bệnh tăng động giảm chú ý và những đứa trẻ này đã khẳng định rằng chúng không hề bị lừa: chúng biết rằng đó là thuốc.

Trẻ mắc phải bệnh tăng động giảm chú ý hoàn toàn không có lỗi. Đó là một chứng rối loạn não bộ làm cho các thiếu niên này gặp rắc rối với việc tập trung, khả năng để hoàn thành nhiệm vụ, hoặc tự lập kế hoạch cho tương lai. Bằng cách cởi mở, Meyer đã giảm bớt sự kỳ thị đối với con trai mình.

Có một lần, lúc cậu con trai của mình đã được 7 hoặc 8 tuổi, ông đã đưa cậu bé đến một nhà hàng nơi họ phát hiện có một thanh niên thực sự không thể ngồi yên – trên thực tế, một phụ huynh đã phải giữ chặt anh ta lại. Meyer nói rằng “Lúc đó tôi hết sức kinh ngạc. Và con trai tôi đã nói với tôi rằng: “Đừng nghĩ rằng anh ấy quá hiếu động mà hãy nghĩ rằng anh ấy đang vội để sống và trải nghiệm thế giới này.”

Meyer nói: “Chúng ta có thể điều chỉnh lại cách nhìn nhận về mọi thứ. Chúng ta không nhất thiết phải luôn luôn nhìn vào tiêu cực nhất của vấn đề.”

Bác sĩ Patricia O. Quinn, một bác sĩ nhi khoa về sự phát triển ở Washington, DC, đồng ý rằng tốt nhất là nên nói ra sự thật. Cô nói rằng: “Tỏ ra trung thực và việc báo trước cho trẻ thì rất là quan trọng.” Trẻ thực sự cần phải hiểu rằng căn bệnh này chỉ là một phần của con người chúng thôi và trẻ hoàn toàn có thể kiểm soát được chứng bệnh này. “

Cô Quinn là chuyên gia điều trị cho trẻ em và người lớn bị mắc bệnh tăng động giảm chú ý. Cô ấy cũng mắc chứng rối loạn này, như ba trong bốn đứa con của cô ấy. Cô đã tư vấn cho các công ty dược phẩm và đã viết nhiều cuốn sách về chứng bệnh này.

Đừng biến các vấn đề liên quan đến bệnh tăng động giảm chú ý thành một vấn đề liên quan đến tính cách

proposed_symptoms_of_adhd-1

Trẻ em bị bệnh tăng động giảm chú ý có thể không kiên trì làm việc gì đó như những trẻ bình thường không có vấn đề với việc tập trung.

Meyer nói rằng: “Tôi không mong đợi quá cao vào sự nhất trí làm việc gì đó từ một đứa trẻ mắc bệnh này. Trong một ngày, một đứa trẻ có thể làm bài kiểm tra đạt đến 90 điểm. Ngày hôm sau, nó có thể chỉ đạt 60. Ngày hôm sau nữa, lại lên 70. Ngày khác, nó có thể lên đến 95 điểm.”

Ông nói rằng khi điểm số được phát ra, bất kỳ cha mẹ nào cũng có thể nói điển hình như: “Hôm qua con đã làm bài rất tốt mà. Tại sao hôm nay điểm lại tệ quá vậy?”

Quinn nói rằng: “Thông thường, trẻ em bị bệnh này rất sáng dạ. Chúng biết mình phải làm gì, nhưng chỉ đơn giản là chúng không biết làm thế nào để bắt đầu, chúng không thể tập trung vào việc đó trong thời gian dài, và mọi người có thể hiểu sai về việc đó.”

Đừng để bệnh tăng động giảm chú ý trở thành một cái cớ cho mọi việc

adhd-in-children

Meyer nói rằng đúng là bệnh tăng động giảm chú ý làm cho nhiều nhiệm vụ trở nên khó khăn hơn, nhưng trẻ em nên học cách tự chịu trách nhiệm với bản thân.

Ông nói thêm: “Đừng để trẻ lấy cớ mình mắc bệnh tăng động giảm chú ý để đổ lỗi cho tất cả mọi vấn đề.”

“Ví dụ, nhiều trẻ nhỏ nhanh chóng học cách để nói điều này, chẳng hạn như: “Con không cần phải làm bài tập về nhà bởi vì con có mắc chứng rối loạn thiếu chú ý”. Meyer cho rằng: “Điều đó sẽ không giúp cải thiện được tình trạng của trẻ.”

Trong thực tế thì: “Con có thể sẽ làm bài tập một cách khó khăn bởi vì con mắc phải chứng rối loạn thiếu chú ý.”

Hãy bình tĩnh làm theo các quy tắc và đối mặt với những hậu quả

%e9%81%8e%e5%8b%95

Đối với một đứa trẻ bị chứng tăng động giảm chú ý, những kỳ vọng bằng lời nói và bằng văn bản thì rất hữu ích. Ví dụ như, cha mẹ có thể đăng một bảng liệt kê trách nhiệm của trẻ em và các quy tắc trong nhà.

Meyer cho rằng thưởng cho trẻ có thể là thực hiện được, nhưng nếu làm thì bạn phải thưởng cho chúng ngay lập tức, chẳng hạn như thêm thời gian được xem TV hoặc tích thêm sao vàng để đổi lấy phần thưởng. Kể từ khi trẻ mắc chứng bệnh này gặp rắc rối trong việc lập kế hoạch cho tương lai, việc thưởng cho trẻ một chiếc xe đạp mới khi trẻ đạt được điểm cao trong năm học có vẻ như không hiệu quả nữa.

Cha mẹ phải nắm rõ về những hậu quả có thể xảy ra và thực thi chúng ngay lập tức, một cách bình tĩnh và rõ ràng. Meyer nói rằng các bậc cha mẹ thường có thể cảm thấy thất vọng, nhưng hãy tránh trừng phạt trẻ trong những lúc nóng giận như vậy.

Quinn chia sẻ mọi chuyện thật sự trở nên khó khăn hơn khi phụ huynh cũng mắc phải chứng bệnh này. Chứng rối loạn này có thể di truyền trong gia đình người bệnh.

Theo Quinn, phụ huynh mắc bệnh tăng động giảm chú ý có thể hay la mắng vì họ dễ trở nên bốc đồng hơn người bình thường. Cô nói rằng: “Chúng tôi thực sự cố gắng để giúp đỡ các bậc cha mẹ cố gắng tự kiềm chế trong những tình huống này. Tôi thường hay nói rằng trẻ em có lúc không cần nghỉ ngơi nhưng phụ huynh thì rất cần điều đó trước khi họ thảo luận về tình hình “.

Quinn nói rằng các bậc cha mẹ cần phải kiểm soát được căn bệnh tăng động giảm chú ý của mình sau đó họ mới có thể mô phỏng hành vi thích hợp được.

Giúp trẻ khám phá những điểm mạnh của mình

adhd-or-add-supplements2

Meyer nói rằng trẻ em bị chứng bệnh này thường bị coi thường khi so sánh với những trẻ khác. Việc đó làm cho một số trẻ bị hạ thấp lòng tự trọng và dễ bị trầm cảm.

Các vấn đề về lòng tự trọng xảy ra sớm nhất là 8 tuổi. Nhiều thiếu niên bị bệnh tăng động giảm chú ý, đặc biệt là nếu không được chẩn đoán, lớn lên trong tình trạng tuyệt vọng do huấn luyện. “Họ nói rằng: “Không có bất kì việc gì đúng với tôi. Tại sao tôi thậm chí phải cố gắng để thử?” Quinn nói rằng: “Bệnh này có thể gây ra rất nhiều việc phá hoại đạo đức và trầm cảm.”

Meyer muốn con trai của mình khám phá những khả năng tốt nhất của bản thân – ông nói chúng có rất nhiều năng lực khác. “Tôi sẽ nói với con trai mình: “Hãy nhìn xem, con có những điểm yếu và bên cạnh đó con cũng có những điểm mạnh nữa.”

Khi con trai của ông gặp khó khăn với môn học nào đó, “Con trai tôi không thể quan tâm đến thời gian,” Meyer nói.

“Nhưng khi nó quan tâm đến điều gì đó, nó sẽ làm tốt điều đó với trình độ hơn năm năm so với tuổi của mình”. Ví dụ, con trai của ông biết làm thế nào để bọc dây điện và thay thế linh kiện máy tính tốt hơn so với các trẻ cùng trang lứa. “Nó thực sự biết làm những việc đó và nó biết đó là một trong những năng lực của bản thân mình. Vì vậy, nó đã có thể nhìn nhận những điều khác so với việc chỉ nhìn vào những điều tiêu cực.”

Meyer sẽ đưa ra một so sánh phù hợp: ông nói với con trai mình rằng vài người trong độ tuổi này họ đã có thể nắm vững nhiệm vụ nào đó. Ông nói rằng: “Hãy kỳ vọng cao trong các lĩnh vực thích hợp, tôi nghĩ điều đó rất quan trọng”

Đừng quá bảo bọc con mình

shutterstock_65137303

Khi trẻ bị mắc bệnh này lớn lên, chúng sẽ cần phải học cách sống độc lập.

Meyer nói rằng: “Chúng ta có xu hướng cố gắng giải quyết mọi việc cho con. Tôi cực lực chống lại điều đó. Tôi muốn trẻ tự tìm hiểu làm thế nào để tự làm việc gì đó để thành công. Tôi không muốn chúng cảm thấy, ‘Tôi có một khuyết tật và bố, mẹ tôi sẽ luôn ở đó để giải quyết tất cả các vấn đề mà tôi mắc phải, bố mẹ tôi sẽ làm cho mọi thứ tốt hơn.”

Meyer nói thêm với con trai của ông, ông  luôn luôn cho rằng “không nên nói cho con mình phải làm những gì, mà nên để cho chúng nói với mình những việc chúng nên làm. Chúng phải học để có thể làm điều đó một mình, dù đó là việc rất khó khăn cho trẻ em bị bệnh tăng động giảm chú ý.”

Đối với cha mẹ, việc này có nghĩa là cho phép trẻ em tự đối phó với vấn đề của chúng trước thay vì đợi cha mẹ giải quyết giúp. Hoặc để cho chúng tự giải quyết vấn đề về người bạn cùng phòng của mình khi chúng đã rời khỏi nhà.

O’Malley, mẹ của một sinh viên đại học bị mắc bệnh này đã học được bài học trong sự muộn màng. Khi con gái cô đã gặp rắc rối với những bạn ở cùng kí túc xá, O’Malley và chồng cô đã yêu cầu hiệu trưởng của trường đại học can thiệp vào vấn đề này. Vợ chồng họ “đã đấu tranh cho con mình”. Sau khi họ đã cho cô một số giải pháp, người phụ nữ trẻ tuổi cuối cùng đã bác bỏ những ý tưởng này.

Đừng vội vàng đưa ra giải pháp cho một đứa trẻ bị tăng động giảm chú ý lựa chọn, “Đây là một bài học bạn học được khi con bạn đã trưởng thành và bạn luôn cho chúng sự lựa chọn. Bạn sẽ không bao giờ thực sự dạy chúng làm thế nào để giải quyết được những vấn đề “.

Nguồn: WEBMD

Bài viết chỉ mang tính tham khảo, có thể phù hợp hoặc chưa phù hợp với ai đó, trong hoàn cảnh nào đó, tất cả chỉ để biết, để tham khảo, để sử dụng mà thôi, không dính mắc, không chối bỏ. Hãy nhìn nhận với tâm bình thản, tâm quân bình. Nguyện cho quý vị được hạnh phúc, được an lạc! 🙏
2016-10-03T02:40:09+00:00

About the Author:

Doing good deeds - Làm phước thiện không giới hạn! Admin tại Khanhhai.net, đồng thời là admin fanpage Những Câu Nên Ngẫm Mỗi Ngày với hơn 400 ngàn fans.

Leave A Comment