fbpx

Cách để xử lí kỷ luật con bạn khi chúng mắc bệnh tăng động giảm chú ý

Xứ lý khi con bạn mắc bệnh tăng động giảm chú ý

Nếu con của bạn bị mắc chứng tăng động giảm chú ý, bạn có nên kỷ luật nó khác cách bạn áp dụng với những đứa khác không? Câu trả lời có thể làm bạn ngạc nhiên đấy!

Steven L. Pastyrnak, Tiến sĩ, Bệnh viện Helen DeVos của trẻ em ở Michigan nói rằng: “Bệnh tăng động giảm chú ý là một trở ngại, nhưng chứng bệnh này không hẳn là cái cớ khi trẻ em mắc phải sai lầm nào đó,”  Tuy nhiên, bạn có thể cần phải linh hoạt hơn một chút.

adhd-in-kidsPastyrnak đã nói rằng: “Chúng ta cần phải nhận thức rõ hơn về cách mà căn bệnh tác động đến khả năng lắng nghe, khả năng thực hiện nhiệm vụ của con mình và thông qua đó kiểm soát được tính bốc đồng của chúng. Ngoài ra, người mắc bệnh này không có nghĩa là đánh mất hy vọng cải thiện những khả năng này.”

Pastyrnak cũng nói thêm: “Vì vậy bạn không cần phải kỷ luật con mình bằng những cách khác nhau. Nhưng bạn có thể cần kỷ luật chúng thường xuyên và kiên định hơn. Một bài học có thể sẽ mất nhiều thời gian để nhận thức được. Tôi thường hay nói với ba mẹ rằng nuôi một đứa trẻ mắc chứng tăng động giảm chú ý cũng giống như nuôi một đứa trẻ bình thường 5 lần.”

Làm thế nào để sử dụng phương pháp phạt “time-out”?

Time-out là cách phạt không bạo lực với mục đích giúp bé trầm tĩnh để suy nghĩ về những việc đã làm và tự rút ra bài học cho tương lai.

Tiến sĩ Carla Counts Allan của Khoa chuyên  về bệnh tăng động giảm chú ý ở Bệnh viện và phòng khám nhi khoa Mercy tại thành phố Kansas, bang Missouri, Hoa Kỳ khuyên dùng những mẹo của phương pháp ‘time-out’ dành cho cả trẻ em bình thường và trẻ mắc bệnh tăng động giảm chú ý.

Trái ngược với ‘time-out’ là ‘time-in’. Điều đó có nghĩa rằng nếu bạn phạt con em mình bằng phương pháp này vì nó đã đánh em gái của mình, trước đó bạn cần phải khen con bạn vì đã dành thời gian để chơi đùa cùng em gái – và sau khi đã thực hiện xong cách phạt ‘time-out’ bạn nên khen con mình vì đã thể hiện thái độ tốt trong lúc phạt. Theo phát biểu của Allan: “Nếu không có một sự khác biệt lớn giữa ‘time-out’ và ‘time-in’, trẻ em không hiểu được kết quả của quá trình này”.

Hãy phạt trẻ trong khoảng thời gian ‘time-out’ ngắn và phù hợp với từng vấn đề. “Phạt time-outs quá dài có thể châm ngòi cho một trận chiến của ý chí. Đối với trẻ nhỏ, 1-2 phút là đủ. Tăng thêm một phút mỗi khi bé lớn thêm 1 tuổi là thêm một giới hạn cho ‘time-out’, nhưng đối với trẻ mẫu giáo, đôi khi 30 giây hoặc 1 phút là rất nhiều nếu bạn bắt chúng chỉ ngồi yên lặng không nhút nhít và không được nói chuyện.”

Hãy bình tĩnh. Nếu bạn phạt con mình bằng phương pháp ‘time-out’ mà trẻ làm lơ bạn, bạn phạt chúng thêm 1 phút. Lần thứ 2, thêm một phút nữa. Nếu lần thứ ba con bạn vẫn thờ ơ, bạn không nên nắm lấy chúng và ép chúng thực hiện – vì hành động đó có thể làm cho mọi việc tồi tệ hơn, và những việc đó còn có thể vô tình củng cố những hành vi tiêu cực ở con bạn.

Thay vào đó, phạt có rất nhiều cách như việc không cho chúng chơi trò chơi điện tử cả ngày.

Allan cho rằng: “Bạn cần phải phạt con mình một cách bình tĩnh và không bàn thêm gì về vấn đề đó nữa. Thậm chí khi chúng nói: “Con sẽ nghe lời, con sẽ chịu phạt ‘time-out’,” thì bạn cũng không được nhượng bộ!”

Hoặc là bạn có thể nhắc nhở con mình về tính hiệu bắt đầu và kết thúc của phương pháp này. Nếu con bạn không chịu hợp tác, hãy nhắc chúng rằng ‘time-out’ chỉ có thể bắt đầu khi nào con thật sự im lặng trong khoảng thời gian này.

Hãy để con bạn thực tập theo phương pháp này. Thử trao đổi với con bạn và nói chúng giả vờ như đang mắc lỗi và sắp phải bị phạt theo cách này. “Hãy tập cho chúng để khi thực hiện, con bạn sẽ không tỏ ý chống đối.”

Hãy giúp con mình thành công hơn

Một chiến lược kỷ luật khác dành cho trẻ em mắc bệnh tăng động giảm chú ý (hoặc bất kỳ đứa trẻ bình thường nào khác) là để dạy cho chúng những kỹ năng cần thiết để đạt được thành công trước khi gặp phải vấn đề.

Teacher and schoolgirl in class

Ví dụ, tất cả trẻ em cần một lịch trình hoặc hướng dẫn để giúp trẻ theo kịp với công việc nhà, bài tập trong lớp, và những kỳ vọng khác. Pastyrnak nói: “Trẻ em bị bệnh tăng động giảm chú ý không thể mong chúng sẽ nhận thức được mọi thứ thông qua hướng dẫn bằng lời nói. Thay vào đó, chúng thường làm việc tốt hơn khi có thể làm theo một lich trình mà chúng nhìn thấy được.

Trẻ em cũng làm tốt hơn khi được hướng dẫn rất cụ thể. Thay vì nói trẻ nên “dọn dẹp phòng của chúng”, bạn hãy nói cụ thể hơn, chẳng hạn như “dẹp tất cả quần áo trên sàn,” và “đặt tất cả những cuốn sách lên trên giá sách.” Bằng cách đó, trẻ em sẽ hiểu rõ hơn bản thân chúng phải làm những gì.

Khi trẻ em mắc bệnh này có thể làm việc tốt bạn nên thưởng cho chúng, nhưng cũng có thể cần phải được uốn nắn lại trẻ một chút khi cần thiết.

Bác sĩ nhi khoa Mark Bertin, MD, tác giả của cuốn sách Giải pháp cho chứng bệnh tăng động giảm chú ý ở gia đình, nói: “Ví dụ, bạn có thể kỳ vọng khích lệ con mình chơi đùa một cách thích hợp với em gái của mình,”.

“Đây có thể là không thực tế để đặt kỳ vọng cho cả một ngày,” Bertin nói. “Nếu họ gây ra lỗi vào buổi sáng, coi như bạn đã mất cả ngày.”

Thay vào đó, chia một ngày thành phần ba và cho điểm những hành vi tốt vào buổi sáng, buổi chiều và buổi tối. Một khi họ đã đạt được các điểm, bạn không thể không cho. Một số trẻ em cũng cần thưởng thường xuyên hơn. Trẻ có thể mất đi hứng thú nếu phải chờ cả một tuần để được một phần thưởng. Phần thưởng có thể bao gồm lời khen ngợi từ cha mẹ hoặc làm điều đặc biệt gì đó cho trẻ.

Điều chỉnh hợp lí những kỳ vọng của bạn

Bạn không thể thay đổi tất cả mọi thứ cùng một lúc ở trẻ em bị mắc bệnh tăng động giảm chú ý, Bertin đã phát biểu rằng: “Bạn nên chọn một vài điều quan trọng mà bạn có thể giúp con mình được, và tạm thời đặt những điều khác sang một bên. Đừng vật lộn nhiều với nhiều thứ cùng một lúc.”

Kindergarten teacher sitting with students in art

Đó là điều mà  RaeLyn Murphy, sống ở phố Milwaukee nhận thức được thông qua con trai mình, Josh, cậu bé đã được chẩn đoán bị bệnh tăng động giảm chú ý khi 4 tuổi. Bà Murphy đã nói: “Bạn cần phải chọn chiến lược phù hợp. Nhưng khi bạn đã làm chọn cải thiện một việc gì giúp con bạn, hãy kiên định cho đến khi bạn thực hiện được điều đó.”

Bà Murphy đã phát triển một chiến lược gồm bốn điểm cần lưu ý mà bà gọi là CARE, những điểm này tập trung xoay quay về những gì các chuyên gia về bệnh tăng động giảm chú ý hay khuyên:

  1. Xóa đi những điều có thể làm con bạn phân tâm và gây ra những hành vi xấu.
  2. Cho phép con của bạn để lựa chọn một hoạt động mà con bạn muốn làm.
  3. Chuyển sang một hoạt động khác thích hợp hơn khi mọi việc không suôn sẻ. Cung cấp cho chúng một số hoạt động nào đó mà họ có thể làm, thay vì chỉ nói với chúng rằng những việc đó con không thể làm được đâu. Ví dụ, thay vì nói, “con không được đánh em,” bạn hãy thử nói: “Con có thể đối xử nhẹ nhàng với em gái mà.” Bạn cũng có thể cung cấp một lựa chọn thay thế, như “Thay vào đó con có thể đánh vào những chiếc gối này.”
  4. Hãy từ bỏ khi mọi thứ bắt đầu vượt ra khỏi tầm kiểm soát. Bạn biết mình không thể làm gì ngoài chiến đấu trong một trận chiến khó khăn. Hãy dừng cuộc chiến đó lại. Hãy dắt chúng tới công viên hay đến khu vui chơi trong nhà thay vì đấu tranh với con cái mình.

Nhưng việc trên đã được thực hiện hiệu quả với Josh, anh hiện giờ đã trở thành một người thành đạt và hạnh phúc. Mẹ của anh, bà Murphy tác giả của cuốn sách ‘những năng khiếu khi mắc bệnh tăng động giảm chú ý’ bằng những việc mà cô ấy nhận ra thông qua con trai mình, nói: “Tôi tập trung vào việc nuôi dạy con một cách tích cực. Nếu con bạn biết bạn đang ở bên cạnh chúng mọi lúc mọi nơi, khi bạn đấu tranh với chúng về việc nào đó, con bạn sẽ biết chúng đang mắc phải một vấn đề.”

Thiết lập nên một kế hoạch và cố gắng thực hiện cùng nhau

Con bạn cần phải biết những gì bạn mong đợi việc gì, hậu quả ra sao và phần thưởng là gì. Khi lớn lên, chúng có thể giúp bạn quyết định những điều này. Chúng có thể nhớ và làm theo quy tắc mà bạn đã đưa ra giúp chúng.

Ví dụ, bạn có thể đồng ý để thiết lập một số hướng dẫn cho điện thoại di động hoặc các phương tiện truyền thông xã hội khác. Con bạn có thể sẽ chịu mở điện thoại di động của mình trong suốt thời gian làm bài tập / nghiên cứu, nhưng bạn có thể thoả thuận để thiết lập thời gian nghỉ ngơi để động viên con mình khi làm nhiệm vụ nào đó.

Hãy chắc chắn rằng bạn luôn thực thi các quy tắc. Khi con bạn không thể thực hiện như mong đợi, không nên gây rắc rối cho con mình bằng cách kỷ luật chúng ngay chỗ đông người. Và không thường xuyên nhắc lại những sai phạm của chúng trong quá khứ. Tập trung vào những gì đang diễn ra hiện tại. Giúp con bạn cảm thấy chúng có quyền trong cuộc sống của chúng. Trẻ lớn hơn cũng cần được trấn an và khen ngợi.

Nguồn: Gina Shaw – Webmd

Bài viết chỉ mang tính tham khảo, có thể phù hợp hoặc chưa phù hợp với ai đó, trong hoàn cảnh nào đó, tất cả chỉ để biết, để tham khảo, để sử dụng mà thôi, không dính mắc, không chối bỏ. Hãy nhìn nhận với tâm bình thản, tâm quân bình. Nguyện cho quý vị được hạnh phúc, được an lạc! 🙏
2016-09-19T07:41:41+07:00

About the Author:

Doing good deeds - Làm phước thiện không giới hạn! Admin tại Khanhhai.net, đồng thời là admin fanpage Những Câu Nên Ngẫm Mỗi Ngày với hơn 400 ngàn fans.

Leave A Comment