fbpx

CHƯƠNG 1 – Thượng cổ thiên chân luận

KINH VĂN

HOÀNG ĐẾ (2) hỏi Thiên Sư (3)rằng :

– Trẫm nghe người đời Thượng cổ đều sống tới linh 100 tuổi mà sức khỏe không kém sút; đến người đời nay tuổi mới 50 mà sức khỏe đã kém sút. ðó là vì thời thế khác chăng ? Hay là lỗi tại người chăng ?

Kỳ Bá thưa rằng :

– Về đời Thượng Cổ, những người biết ĐẠO (4) bắt chước ở Âm Dương, điều hòa với thuật số (5) uống ăn có mực, khởi cư có thường, không làm quá sức, cho nên giữ gìn được hình hài và tinh thần, sống trọn số trời, linh 100 tuổi mới thác (6) .

Người đời nay thì không thế : lấy rượu thay làm nước uống, lấy càn bậy làm sự thường; đương lúc say lại nhập phòng (7) , do lòng dục làm kiệt mất tinh, hao tán mất khí chân nguyên, không biết gìn giữ cẩn thận,không biết điều dưỡng tinh thần, chỉ cốt cho được khoái tâm (8) , làm trái ngược cái thú của sự dưỡng sinh, khởi cư không có điều độ … cho nên mới độ nửa trăm tuổi đã rất là suy yếu.

Bậc Thánh nhân đời Thượng cổ đã răn dạy người dưới biết xa lánh hư tà tặc phong (9) , trong lòng điềm đạm hư vô (10) ; Chân khí thuận theo, tinh thần bền vững, bịnh do đâu mà sinh ra được, vì vậy nên chí nhàn mà ít dục, tâm yên mà không sợ, hình mệt mà không quá, chân khí điều hòa, mọi sự đều được thỏa mãn, mãn nguyện (11) .

Ăn đã đủ ăn, mặc lại đủ mặc ; phong tục vui vẻ, trên dưới êm hòa, không hề ganh tỵ … Nên dân thời kỳ đó gọi là PHÁC (12) .

Do đó những điều dâm tà không thể làm bận lòng họ ; những điều ham muốn không thể làm mỏi mắt họ. Kẻ ngu người khôn, người hay kẻ kém, không phải sợ đến ngoại vật, nên mới hợp với ðạo…. Vì thế, nên mới có thể sống linh 100 tuổi mà sức khỏe vẩn không kém sút … ðó là bởi “ĐỨC TOÀN” vậy (13) .

CHÚ GIẢI :

(1)_ Những tên thiên ở đây phần nhiều trích một vài chữ trong bài để đặt. Bốn thiên ở đầu bộ này đều đặt bàn về phương pháp điều dưỡng “TINH, THẦN, KHÍ, HUYẾT”…..

(2)_ Theo Sử ký : Hoàng Đế họ Công Tôn, tên là Hiên Viên, là con vua nước Hữu Hùng, nối vua Thần Nông, lên làm vua, trị thiên hạ; đóng đô ở gò Hiên Viên, vượng về Thổ-Đức, nên gọi là HOÀNG ðẾ.

(3)_ danh từ tôn xưng Kỳ-Bá.

(4)_ ĐẠO tức là cái phương pháp điều dưỡng tinh thần khí huyết.

(5)_ Thuật số : tức là cái phương pháp bắt chước ở Âm Dương. Âm Dương là cái gốc của vạn vật, thuận với nó thời sống, trái với nó thời chết. Cho nên cần phải điều hòa mà thuận theo nó.

(6)_ Khởi cư có thường : thời nuôi được THẦN, không làm quá sức thời nuôi được TINH – Thần với Tinh đầy đủ lo gì không sống lâu.

(7)_ Rượu làm hại TỲ; Tỳ khí bị thương thời không tiêu hóa được thức ăn, sinh khí vì đó mà bị thương ; làm càn bậy thời thương THẦN ; say rượu nhập phòng thời thương TINH. Như thế làm gì mà không chóng chết.

(8)_ Tâm chứa THẦN, khoái tâm thời Thần bị thương.

(9)_ Hư tà tức khí độc, Tặc phong tức là gió độc.

(10)_ Lão Tử nói : “Trong xem Tâm mình, tâm không có gì là tâm ; ngoài xem hình mình, hình không có gì là hình ; xa xem muôn vật, vật không có gì là vật …. Ba điều đó đã hiểu thấu, thời chỉ còn thấy có KHÔNG. Rồi xem KHÔNG cũng không, không không còn không. Cái Không đã VÔ, Vô vô cũng vô ; vô vô đã vô, trong trẻo thường lặng. lặng không còn lặng, DỤC sinh sao được ; Dục ñã không sinh, tức là “CHÂN TĨNH” . Chân thường ứng với vật, chân thường hợp với TÍNH, thường ứng thường tĩnh, sẽ được thường thanh tĩnh….” ðoạn nói của Lão Tử trên đây thật là một phương pháp xem “KHÔNG” rất hay.
Đem mà giải thích bốn chữ “ ĐIỀM ĐẠM HƯ VÔ” trên này cũng rất đúng.

(11)_ Vì điềm đạm hư vô nên mới chí nhàn mà ít dục, vì tinh thần bền vững nên mới Tâm yên mà không sợ ; Dân khắp bốn phương đều được an cư lạc nghiệp, nên mới mãn nguyện.

(12)_ Dân chúng đã biết vâng theo lời dạy của người trên, nên mọi sự đều cứ tới “mực” đủ thời thôi không hề ham muốn sa hoa, cho nên phong tục mới được vui vẻ ; không còn sự ngờ vực, ghen ghét. Do đó , người trên không hiếp kẻ dưới, kẻ dưới không ghen ghét người trên ; không còn ai làm điều gì quá cái phạm vi địa vị của mình. Dân như thế đã thuộc vào hạng thành thực và chất phát – Nghĩa chữ “PHÁC” có vẻ như quê mùa mà thành thật, khác với tiếng “quê mùa” mà ta thường dùng.

(13)- ĐỨC tức là “MINH ðỨC” của Trời phú cho, “TOÀN” tức là không ñể vật dục nó làm hại tới – Trang Tử nói : “Người giữ ĐẠO thời ĐỨC TOÀN, ðức toàn thời Hình toàn, Hình toàn tức là hợp với ðạo của Thánh nhân vậy”. Từ đoạn này trở lên ông Kỳ Bá đã giải được, trả lời Hoàng Đế được đầy đủ về cái cớ người xưa sống lâu

KINH VĂN

Hoàng Đế hỏi :

– Người đến tuổi già thời không sinh con, vì tinh lực hết chăng ? hay tại số Trời ?
Kỳ Bá thưa :

– Con gái 7 tuổi thời Thận-khí đầy đủ, răng đổi tóc dài, hai lần 7 (14 tuổi) thời Thiên quý (1) sinh ra, Nhâm mạch thông, Thái xung mạch thịnh (2) kinh nguyệt đúng kỳ xuống (3) nên mới có con – ðến năm ba bảy (21 tuổi) Thận khí điều hòa, chân nha mọc hết (4) – ðến năm bốn bảy (28 tuổi) gân xương ñều bền rắn, tóc dài hết mực, thân thể khỏe mạnh – Đến năm năm bảy (35 tuổi) Dương minh mạch suy, vẻ mặt bắt đầu khô khan, tóc bắt đầu rụng (5) – Đến năm sáu bảy (42 tuổi) mạch của 3 kinh Dương suy kém ở trên, vẻ mặt khô khan hẳn, tóc bạc (6) – Đến năm bảy bảy (49 tuổi) Nhâm mạch hư, Thái-xung mạch kém sút, Thiên-quý hết, địa đạo không thông, cho nên thân thể hao mòn mà không có con. (7)

– Con trai 8 tuổi thời Thận-khí đầy đủ, tóc dài răng đổi (8) – đến năm hai lần tám (16 tuổi) Thận-khí thịnh, Thiên quý đến, tinh khí đầy tràn, Âm Dương hòa nên mới có con (9) – đến năm ba tám (24 tuổi) Thận-khí đều hòa gân xương cứng mạnh, chân nha mọc hết – ðến năm bốn tám (32 tuổi) gân xương đầy đủ, cơ nhục nở nang – Đến năm năm tám (40 tuổi) Thận-khí suy dần, tóc rụng răng se (10) – Đến năm sáu tám (48 tuổi) Dương-khí suy kiệt ở trên, vẻ mặt khô khan, râu tóc lốm đốm trắng – Đến năm bảy tám (56 tuổi) Can-khí suy, sự cử động của gân yếu,

Thiên quý hết, tinh ít, Thận tạng sút, toàn thân mỏi mệt (11) – ðến năm tám tám (64 tuổi) răng tóc đều rụng.

Thận chủ về THỦY (nước), chứa đựng TINH của 5 tạng 6 phủ – Năm Tạng có đầy đủ (thịnh) mới có thể tả ra. Giờ 5 tạng Đều suy, gân xương rã rời, Thiên quý hết rồi, cho nên râu tóc bạc, thân thể nặng nề, đi đứng không vững mà không có con (12) .

CHÚ GIẢI:

(1)_ THIÊN QUÝ cũng như THIÊN ẤT, đều là chất nước, tức là huyết, là kinh nguyệt. ðàn bà chủ về việc sinh đẻ, thuộc ÂM, mặt trăng cũng thuộc âm. Mặt trăng có khi tròn khi khuyết, nên Thiên quý cũng theo đó mà đúng kỳ tiết ra, nên gọi là KINH NGUYỆT.

(2)_ THÁI-XUNG : nhâm mạch là 2 thứ mạch thuộc kỳ kinh

(3)_ Hai mạch này đều phát sinh từ Tiểu Phúc, do bụng dẫn lên làm một nơi để chứa kinh huyết gọi là HUYẾT HẢI – Nhâm mạch chủ về ràng buộc bào thai, Xung-mạch chủ về huyết hải – Giờ 2 mạch đều đã thông, nên kinh nguyệt mới đúng kỳ xuống mà thụ thai.

(4)_ CHÂN NHA tức là một thứ răng thực, răng mọc sau nhất, chân nó rất sâu – THẬN KHÍ : là một thứ khí do Thận sinh ra – Khí sinh ra bởi TINH, cho nên Thiên quý đến trước rồi Thận khí mới điều hòa đầy đủ ; đến lúc đó chân-nha mới mọc. Lại án : con gái sinh theo số 7 như trên, 7 thuộc về số của THIẾU DƯƠNG – Con gái thuộc Âm, mà tính theo số Dương đó là trong Âm có Dương (trung Âm hữu Dương).

(5)_ Mạch của kinh Dương Minh dẫn lên mặt, vòng lên đầu tóc ; cho nên đến lúc suy thời vẻ mặt thành ra khô khan và tóc rụng – Phàm khí thuộc về Dương mà huyết mạch thuộc về Âm, cho nên về con gái thời mạch suy trước mà con trai thời khí suy trước.
Lại án : đường mạch của kinh Túc Dương Minh hợp với 2 mạch XUNG-NHÂM, vòng qua rốn mà ñi lên – Nên chi khí Xung-Nhâm đã hư thời Dương Minh cũng phải hư.

(6)_ Mạch của 3 kinh Dương đều dẫn lên đầu, đến khi mạch đó đã suy thời vẻ mặt tất phải khô mà tóc tất phải bạc.

(7)_ ĐỊA ĐẠO : Tức là những mạch thuộc về hạ bộ – Bộ phận dưới ; Lại như thiên TAM BỘ CỬU HẬU nói : “hạ bộ tức chỉ kinh Túc Thiếu Âm THẬN. Thiên quý chứa ở Thận, đến khi Thiên quý hết, tức là các đường mạch của Túc Thiếu Âm thuộc về bộ phận dưới không thông, do đó mới thân thể hao mòn mà không có con.”

(8)_ “TÁM” là số của Thiếu Âm ; con trai vốn là Dương mà lại tính theo Âm số, ñó là trong Dương có Âm.

(9)_ LINH KHU KINH nói : “Xung mạch, Nhâm mạch đều phát sinh từ trong “BÀO” , dẫn lên phía trong “PHÚC” bên hữu phúc dẫn lên họp ở Yết hầu, chẻ ra dưới miệng và chung quanh môi – Người huyết khí đầy thịnh thời tràn tới ngoài da, làm nóng trong thịt. Người thịnh riêng thời về huyết thống tới ngoài da, mọc thành lông nhỏ. Người đàn bà khí có thừa mà huyết thời thiếu (vì thường tiết ra nguyệt kinh) ; khiến 2 mạch Xung-Nhâm không đầy đủ ở chung quanh miệng nên mới không có
râu”.

Án : Thiên quý tức là ÂM TINH, cho nên tinh khí của con trai cũng gọi là Thiên quý. Như VƯƠNG BĂNG nhận Thiên quý là huyết, thời Thiên quý của con trai cũng là huyết hay sao ? thuyết ñó không ñúng.

(10)_ Thận là nơi gốc của sinh khí – Con trai suy về bên Khí trước, nên khi Thận-khí suy thời tóc rụng răng se.

(11)_ CAN do THẬN sinh ra (tức Thủy sinh Mộc). Thận-khí suy cho nên mới lây sang Can. Can chủ về GÂN, vì Can-khí suy nên sự cử động của gân phải yếu. Thận chủ về XƯƠNG ; giờ gân với xương đều suy, cho nên toàn thân mới mỏi mệt.

(12)_ Đoạn này nói rõ thêm cái nghĩa Thiên quý của Tiên thiên, phải nhờ sự giúp ích do tân-dịch cùa Hậu-Thiên, vì 5 vị vào TỲ đều dẫn tới cái nơi sở thích của nó. Thận là thủy tạng, thu hút và chứa các chất tinh-dịch của 5 Tạng rồi lại tán bố ra. Chất ấy dẫn lên TÂM, hóa sắc ñỏ thành ra máu, máu ấy dẫn tới 2 mạch Xung-Nhâm làm thành cái biển chứa kinh huyết để nuôi cơ nhục và mọc ra tóc lông. Cho nên về bên con trai, khi thiên-quý đã đến thời tinh khí đầy tràn, hóa đỏ làm ra máu dẫn ra Xung-Nhâm mà mọc râu ria. Còn bên con gái, khi Thiên quý đến thì kinh nguyệt đúng kỳ dẫn xuống. Vậy Tinh với Huyết đều gọi là THIÊN QUÝ.

Án : kinh nói :” con đường của VINH HUYẾT chủ ở sự ăn uống. Thức ăn vào VỊ rồi truyền lên PHẾ, tràn ngập ở bên trong, phân tán ra bên ngoài. Cái chất tinh khiết hơn nhất thường lưu thông ở trong kinh (lạc) mạch để thấm nhuần và nuôi nấng cơ nhục. Con trai tám lần tám, con gái bảy lần bảy, cái số của Trời-Đất đã đến cực độ, cho nên Thiên quý hết. Nhưng cái chất Huyết dẫn ở trong kinh mạch vẫn không hết. Cho nên người già cả ăn uống được, Tỳ-Vị khỏe, thời gân xương vẫn còn mạnh”.

Lại án : về con gái, có người đã quá cái giới hạn “bảy-bảy” mà kinh nguyệt vẫn lôi thôi không dứt, đó là do cái huyết ở trong kinh-toại tràn vào Xung-Nhâm mà tiết ra cho nên mặt vàng, mình gầy, xương đau, gân mỏi.

Ta nên nhớ rằng : huyết của Kinh-toại dẫn ở trong mạch, huyết của Xung-Nhâm thấm ra ngoài mạch.

KINH VĂN

Hoàng Đế hỏi :

– Có người tuổi già mà còn sinh con, là cớ vì sao ?

Kỳ Bá thưa :

– Đó là bởi người ấy bẩm thụ cái khí của Tiên-thiên được thịnh, cái khí-mạch của Hậu-thiên cũng được dôi dào lưu thông ; khiến cho Thận-khí thừa thãi nên mới có con. Tuy nhiên, cứ cái giới hạn chính thời con trai chẳng qua tới tám lần tám, con gái chẳng qua tới bảy lần bảy thời tinh-khí của Trời-Đất đã hết rồi.

Hoàng Đế hỏi :

– Những người có đạo, tuổi tới linh trăm, còn sinh nữa không ?

Kỳ Bá thưa :

– Những người tu đạo có thể không già và giữ vẹn được thân hình, vậy tuổi dẫu nhiêu vẫn có thể sinh con được Hoàng Đế nói :

– Đời Thượng-cô’ có bậc Chân nhân (1) có thể xoay chuyển được Trái đất, điều hòa được Âm-Dương, thở hút tính khí, giữ vững hình thần, da thịt không lúc nào thay đổi…. Nên mới có thể sống cùng Trời-Đất, tới mãi vô cùng tận. Đó là hạng người sống hợp với ĐẠO (2) – Về đời Trung-cổcó bậc Chí-nhân, sửa Đức hợp Đạo, hòa với Âm-Dương, thuận với 4 mùa, xa đời lánh tục, chứa tinh vẹn thần, rong chơi trong khoảng Trời đất, xa trông ngoài tám cõi….. Đó là bởi biết giữ gìn tu luyện, nên mới được mạnh mẽ và sống lâu. Bậc này rồi cũng sẽ như Chân-nhân.

CHÚ GIẢI :

(1)  _ Bắt đầu sinh ra hợp ngay với ĐẠO, giữ vẹn được THIÊN-CHÂN, nên gọi là Chân-nhân.

(2)  _ Từ đoạn này trở xuống là Hoàng – Đế thuật lại những chuyện nghe được từ đời trước, để giải thêm vẽ lẽ sống của con người.

KINH VĂN 

Về bậc thứ, có hạng gọi là Thánh nhân. ở trong vòng Trời ñất, thuận theo lẽ tám phương, tuy cũng có thị dục như người thế tục ; nhưng không còn lòng hờn giận ; cũng áo mũ, cũng miếu đường, bên ngoài không để nhọc hình vì việc, bên trong không để nhọc về lo, lấy vui vẻ làm hay, lấy tự đắc làm thích ….

Do đó hình thể không mỏi mệt, tinh thần không lìa tan … Nên cũng có thể sống được linh trăm tuổi (1).

Lại bậc thứ nữa, có hạng người gọi là Hiền-nhân, bắt chước sự vận hành của Trời ñất và mặt trăng mặt trời, thuận theo lẽ nghịch thuận của hai khí Âm-dương với sự thay đổi của 4 mùa. Cố tu luyện theo đời người Thượng cổ cho hợp với ðạo. Như thế cũng có thể sống lâu mãi mãi. (2)

CHÚ GIẢI :

(1)_ Hai bậc Chân-nhân và Chí-nhân xa đời lánh tục, tu đạo để giữ vẹn lấy Thiên-chân, không có tình hệ luyến của vợ con ; không có thói thèm muốn của thế tục, đó là bậc đi ngoài cõi tục. khác hẳn với người đời. Đến như bậc Thánh-nhân thời vẫn ở trong vòng Trời đất, vẫn có luân lý cương thường, nhưng chỉ dùng các phương pháp “vô vi” ñể xử trị tự thân và thiên hạ, nên không phải nhọc đến thân thể và tinh thần …. Do ñó cũng có thể sống tới linh trăm tuổi – Bậc này như 5 đời ĐẾ, 3 đời HOÀNG, và Chu-Công, Khổng-Tử, v.v…

(2)_ Bậc Hiền-nhân : tuy ở trong trần tục, nhưng không bị vật dục nó che lấp. Dù có ñôi khi cũng bị mờ ám đi đôi chút, nhưng lại sửa sang được ngay ; cũng sáng sủa như Nhật, Nguyệt, tinh, thần, và có thứ tự như 4 mùa và sự điều tiết của Âm dương…. Như thế thì tuy cái địa vị là Hiền nhân, mà cũng có thể đạt tới bậc Thánh nhân, hoặc Chân nhân, cũng chưa biết
chừng … Đó là cái ý khuyến miễn của Hoàng-Đế.

Bài viết chỉ mang tính tham khảo, có thể phù hợp hoặc chưa phù hợp với ai đó, trong hoàn cảnh nào đó, tất cả chỉ để biết, để tham khảo, để sử dụng mà thôi, không dính mắc, không chối bỏ. Hãy nhìn nhận với tâm bình thản, tâm quân bình. Nguyện cho quý vị được hạnh phúc, được an lạc! 🙏
2018-03-27T11:01:44+07:00

About the Author:

Sưu tầm và chia sẻ những câu chuyện ý nghĩa, những kiến thức hữu ích cho thân và tâm.

Leave A Comment