fbpx

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu bạn bị mắc bệnh tăng động giảm chú ý (ADHD)?

Viết bởi Kathryn Whitbourne

Duane Gordon là một người quản lý dự án tại một công ty tại Montreal khi ông chủ hỏi anh ta để chủ trì cuộc họp sáng thứ Hai. Ông nhớ lại lúc đó “Tôi vô cùng phấn khích vì đây rõ ràng là một cuộc kiểm tra xem liệu tôi có thể chuẩn bị chu đáo cho việc tiếp nhận quản lý bộ phận không”.

Cuộc trò chuyện đó diễn ra vào chiều thứ sáu. Sau đó vào thứ hai, mọi người kể cả Gordon khi xuất hiện trong cuộc họp đều tự hỏi, ông chủ đang ở đâu. Ông nói: “Chuyện ông chủ tôi nói với tôi để tôi điều khiển cuộc họp đã hoàn toàn biến mất khỏi trí nhớ của tôi”. Khi sếp tôi không đến cuộc họp, tất cả mọi người quay trở lại bàn làm việc của họ. Một lúc sau cũng trong ngày hôm đó, ông chủ đến và hỏi Gordon cuộc họp diễn ra như thế nào. “Tôi nói: “Chúng tôi không họp, ông không có ở đây mà. Tôi nghĩ chúng ta sẽ họp lại khi ông đến.” Và ông nhìn tôi hoàn toàn chết lặng, giống như, “Làm thế nào mà chuyện đó lại có thể xảy ra?”

55de1a621400002e002e4197

Gordon mắc phải chứng rối loạn tăng động giảm chú ý (ADHD). Ông mô tả bệnh này như là một chứng hoang tưởng. “Bạn luôn luôn cảm thấy căng thẳng.”

Ông giải thích: “Bạn không bao giờ biết trước những sai lầm khủng khiếp nào sắp diễn ra. Có quá nhiều cơ hội để điều đó xảy ra. Nếu ông chủ gọi tôi, tôi tự hỏi tôi đã làm gì sai sao. Nếu tôi nhận được thư, tôi lại tự hỏi liệu mình  có bị vào tù không. Bạn thường hay phỏng đoán liệu có chuyện gì sẽ xảy ra trong mọi lúc bạn gặp phải vấn đề gì đó. Những vấn đề này có thể là do chính bạn gây ra hoặc do bạn quên làm, chúng sẽ mang tới những hậu quả nghiêm trọng cho bản thân bạn và người khác.”

Tăng động giảm chú ý là bệnh mà cả trẻ em và người lớn có thể mắc phải. Các triệu chứng bao gồm mất khả năng tập trung, dễ dàng bị phân tâm, hiếu động, kỹ năng tổ chức kém, và dễ bốc đồng. Không phải ai mắc bệnh này đều có tất cả các triệu chứng trên. Những triệu chứng thay đổi theo từng người và có xu hướng thay đổi theo tuổi tác.

diagnosing-adhd-in-preschoolers-young-children

Người lớn cũng có thể mắc bệnh tăng động giảm chú ý

Chỉ trong vài thập kỷ gần đây các nhà nghiên cứu nhận ra rằng bệnh tăng động giảm chú ý có thể kéo dài đến độ tuổi trưởng thành. Các chuyên gia nói rằng tất cả những người lớn cũng đã mắc phải bệnh tăng động giảm chú ý khi còn là một đứa trẻ, cho dù họ có được chẩn đoán hay không. Linda Walker một chuyên gia huấn luyện về bệnh tăng động giảm chú ý nói rằng và hầu hết người lớn bị bệnh này không nhận được chẩn đoán khi còn nhỏ. Cô đã giúp bệnh nhân quản lý thời gian, tổ chức công việc, và bất cứ điều gì khác mà người bệnh cần để trở nên thành công trong cuộc sống. Cô cũng là một chủ tịch ủy viên trong Hiệp hội về Chứng bệnh Tăng động giảm chú ý (ADDA).

Walker nói: “Con người chúng ta đôi khi không thể thông cảm cho người khác”. Cô nói rằng thật khó cho những người bình thường mà phải hiểu và thông cảm cho ai đó mắc bệnh này. Walker nói rằng cô đã học được điều đó thông qua kinh nghiệm của bản thân: Cô ấy kết hôn với Gordon. “Khi bạn sống cùng một người mắc bệnh này, bạn sẽ nhận ra rằng lại có người nổ lực nhiều đến thế mà vẫn thất bại.”

Teen girl lying on floor, doing homework

Teen girl lying on floor, doing homework

Gordon được chẩn đoán mắc phải bệnh này ở tuổi 30 khi vợ chồng họ đang tìm cách giúp con gái họ. Bé đã gặp rất nhiều khó khăn trong việc tập trung học ở trường. Họ bắt đầu tìm hiểu về bệnh tăng động giảm chú ý và sớm phát hiện ra cả Gordon và con gái của họ đã mắc phải bệnh này.

Terry Matlen, Thạc sĩ Phúc lợi xã hội, là một nhà trị liệu chuyên về chứng bệnh tăng động giảm chú ý ở người lớn, đặc biệt là phụ nữ. Cô ấy cũng mắc phải bệnh này. Cô ấy biết mình mắc bệnh sau khi con gái của cô được chẩn đoán mắc bệnh này. Cô nói: “Đây là một chủ đề thực sự phổ biến”.  Bệnh này có xu hướng di truyền cho các thành viên trong gia đình.

Cô mô tả việc mắc bệnh này giống như “Lúc nào bạn cũng cảm thấy choáng ngợp, quá sức chịu đựng. Bạn sẽ cảm thấy như bạn đang gặp phải rắc rối trong mọi lĩnh vực của cuộc sống hàng ngày – như âm thanh, và ánh sáng, và những thứ cảm giác có thể làm cho bạn quá sức chiu đựng”. Matlen là tác giả của quyển sách “Survival Tips for Women with ADHD. “

Cô nói rằng cô đã gặp nhiều khó khăn sau khi cô trở thành một người mẹ. “Và dường như đa số phụ nữ đều gặp phải vấn đề đó, một khi cuộc sống của họ trở nên phức tạp hơn, họ không thể đặt bản thân lên trên hết nữa. Cả hai đứa con của tôi trở nên quá hiếu động. Tôi không thể trông chừng chúng được. Tôi cảm thấy thật thất bại, một người có hai bằng đại học lại không thể làm được việc gì như những việc có vẻ dễ dàng như sắp xếp bàn ăn vào bữa tối hoặc giữ cho nhà cửa gọn gàng.”

Cô nói những việc đó đã làm mất đi lòng tự trọng của bản thân “Giống như, có chuyện gì xay ra với tôi vậy? Có những người có tới năm đứa con phải chịu tất cả trách nhiệm về việc chăm sóc gia đình. Tại sao tôi không thể chăm sóc chúng khi tôi chỉ có hai đứa con? Tôi thật ngu ngốc phải không? Hay là do tôi không có đủ năng lực? “

women-adhd

Cô muốn người khác mắc phải bệnh này hiểu những gì mà cô ấy đã trải qua: “Bạn không hề sai, bạn cũng không vô vọng, bạn chỉ cần được giúp đỡ.”

Karen Thompson là một nhà soạn thảo ở Atlanta làm việc tại một công ty kỹ thuật cô đã tìm kiếm sự giúp đỡ khi cô 30 tuổi. “Mọi người nói rằng tôi không thể chọn lọc thông tin, tôi bị lẫn lộn giữa môn này với môn khác và tôi hay suy nghĩ nhiều.” Một bác sĩ tâm thần đã chẩn đoán cô bị bệnh tăng động giảm chú ý và cho cô dùng thuốc để điều trị, cách này giúp cô bình tĩnh lại nhưng cũng khiến cô rất buồn ngủ và hay buồn nôn. Vì vậy, cô đã ngưng dùng thuốc và cố gắng kiểm soát căn bệnh này theo những cách khác, như tập thể dục và yoga.

“Tôi cảm thấy khỏe khoắn khi tôi thức dậy vào buổi sáng và cảm giác đó kéo dài suốt ngày, nhưng tôi thường hay suy nghĩ nhiều. Tôi hay lo lắng và không thể ngồi yên được. Tôi cảm thấy không thoải mái khi ngồi trên ghế. Có lẽ do tôi hơi nhạy cảm. Bệnh tăng động giảm chú ý cũng có thể gây ra những điều trên. Đôi khi tôi cảm thấy ổn và sau đó nếu có người nói điều gì đó tồi tệ với tôi, tôi sẽ cảm thấy hơi chùng xuống.”

Cô cho biết bệnh tình của cô đã làm xấu đi mối quan hệ của cô với đồng nghiệp và các quản lý. “Mọi người không hiểu những khó khăn mà bạn mắc phải về vấn đề tập trung và dễ bị phân tâm.” Bạn luôn bị mọi người đánh giá không tốt.”cô nói.

Matlen nói rằng: “Bình thường bạn không thể nhìn vào một người nào đó và cho rằng họ mắc bệnh tăng động giảm chú ý. Đặc biệt là nếu các thành phần hiếu động của bệnh này đã chuyển hóa sang vấn đề khác thì bạn không thể nhìn thấy được những đấu tranh nội tâm mà họ đang phải đương đầu.”

Thích ứng với những thách thức

adhd-or-add-supplements2

Đối với Gordon, sau khi cuộc họp không được diễn ra, anh ta bị đưa về quản chế, bị giáng chức, và đã phải chấp nhận giảm lương. Nhưng nó cũng là một bước ngoặt của cuộc đời. Anh ấy chỉ mới bắt đầu việc điều trị với một chuyên gia về bệnh này. “Tôi phát hiện ra tôi sẽ làm tốt hơn nhiều nếu tôi làm việc đó theo những điểm mạnh của tôi,” Anh nói. “Và thế mạnh của tôi là không phải là chú ý vào các chi tiết. Mà là sáng tạo và tìm ra giải pháp cho những vấn đề kỹ thuật.”

Gordon có một công việc mới mà dựa trên những điểm mạnh của anh ấy. Anh cũng tình nguyện trở thanh ban ủy viên của Viện tăng động giảm chú ý.

Nguồn: WEBMD

Bài viết chỉ mang tính tham khảo, có thể phù hợp hoặc chưa phù hợp với ai đó, trong hoàn cảnh nào đó, tất cả chỉ để biết, để tham khảo, để sử dụng mà thôi, không dính mắc, không chối bỏ. Hãy nhìn nhận với tâm bình thản, tâm quân bình. Nguyện cho quý vị được hạnh phúc, được an lạc! 🙏
2016-10-23T14:13:02+07:00

About the Author:

Doing good deeds - Làm phước thiện không giới hạn! Admin tại Khanhhai.net, đồng thời là admin fanpage Những Câu Nên Ngẫm Mỗi Ngày với hơn 400 ngàn fans.

Leave A Comment