fbpx

Cuộc sống mách bảo chúng ta: Ảo tưởng chỉ là ảo tưởng, hãy dũng cảm làm những việc mình thích

Đời người vô thường, lúc đắc ý, khi lại thất ý. Tuy vậy, cuộc sống là sống trong hiện thực chứ không sống trong mộng tưởng. Người dễ dàng hài lòng, hiểu được biết đủ biết dừng thì càng dễ dàng có được hạnh phúc.

Có câu ngạn ngữ rằng: Hạnh phúc giống như tòa kim tự tháp, có rất nhiều tầng, càng leo lên cao thì hạnh phúc càng ít, nên càng khó có được hạnh phúc.

Đời người chẳng qua mấy chục năm, giống như dòng nước chảy. Niềm vui là một loại cảnh giới, hạnh phúc là một loại truy cầu.

Con người chỉ có hai bàn tay, có thể nắm được bao nhiêu thứ đây? Nắm được cái này có nghĩa là phải buông bỏ cái kia. Buông bỏ và mất đi kỳ thực luôn luôn là việc lớn nhất của đời người.

Đường đã đi qua thì mới biết có dài có ngắn. Việc đã trải qua thì mới biết có vui có buồn. Vị đã nếm qua thì mới biết có chát có ngọt. Cái gì cũng có thể buông bỏ được nhưng không thể buông bỏ được niềm vui. Cái gì cũng có thể thua được nhưng không thể thua nụ cười.

Đời người có những việc không cần phải để ý đến, có những thứ không cần phải làm hết. Khi cần buông liền buông thì mới có thể rút được tay ra, nắm lấy niềm vui và hạnh phúc thực sự thuộc về mình.

Cắt đứt lối mòn thì mới tìm được lối ra mới. Nhiều khi chúng ta cần dũng khí cắt đứt lối mòn của mình. Bởi vì biết có lối mòn phía sau nên có tâm an dật, làm chậm bước tiến lên.

Trao đi nụ cười sẽ có được thân thiện. Mở lòng khoan dung sẽ có được phong độ. Bày tỏ thành thật sẽ có được bạn bè. Buông bỏ thể diện sẽ có được thực chất.

Đời người luôn luôn truy cầu, cũng luôn luôn lĩnh ngộ. Cuộc đời hễ rộng mở sẽ đón nhận tia sáng tươi đẹp đầu tiên đến. Mỗi lần thất bại đều là chuẩn bị cho thành công. Mỗi lần khảo nghiệm đều là một lần thu hoạch. Mỗi lần nhỏ lệ là một lần tỉnh ngộ. Mỗi lần ma nạn là một lần phong phú cuộc đời.

Đời người luôn luôn truy cầu, cũng luôn luôn lĩnh ngộ. Cuộc đời hễ rộng mở sẽ đón nhận tia sáng tươi đẹp. (Ảnh: 51pptmoban.com)

Tâm linh trưởng thành cần phải trải qua tịch mịch và đơn độc tôi luyện. Thất bại một lần thì lý giải cuộc sống sâu một tầng. Sai lầm một lần thì lĩnh ngộ cuộc sống tăng thêm một bậc. Bất hạnh một lần thì nhận thức đối với thế gian trưởng thành thêm một cấp.

Không biết trân quý thì dẫu có nhiều nữa cũng sẽ mất. Không biết yêu thương thì dẫu có giàu mấy cũng sẽ nghèo. Không biết khoan dung thì dẫu duyên có sâu mấy cũng sẽ chia ly.

Con người thường hay khoan dung với người lạ nhưng lại khắt khe với người thân. Con người sinh ra đã là đơn độc, thường bước đi trong gian nan, thế nên chớ oán trách.

Cuộc đời như một dòng nước chảy, bắt nguồn từ nơi nào, chảy qua chốn nao, đổ về chỗ nào, đều không tự chủ được. Vậy nên bất kể tốt xấu hãy thản nhiên đối diện, đón nhận hết thảy.

Oán trách là tâm thái người yếu nhược, chẳng giúp ích gì cho sự việc, chẳng có lợi ích gì cho con người.

Đời người tất bật nhọc nhằn, ba chìm bảy nổi. Nhiều người đi đến nửa cuộc đời mới phát hiện ra tuổi hoa đã đi qua, tháng ngày trôi đi như nước chảy.

Con người ngày nay sống ở một thành phố, một địa phương nào đó, đều đang vắt hết sức bươn chải với cuộc sống, cho dù còn ít tuổi, thì cũng không còn hình dáng năm xưa nữa. Ai nấy đều lặng lẽ sống, vất vả mệt nhọc mỗi ngày mỗi đêm, trải qua những cuộc bể dâu càng nhiều, thời gian điểm xuyết trên mái tóc, càng ngày càng cảm thán thời gian đã trôi qua mà thấy vận mệnh mình xót xa.

Cảnh giới đời người, chỉ sau khi trải nghiệm lĩnh ngộ được nhiều bao nhiêu thì trưởng thành bấy nhiêu. Điều nên nói thì phải nói, nên im lặng thì phải im lặng, đó là một loại thông minh. Nên làm thì phải làm, nên lùi thì phải lùi, đó là một loại trí tuệ. Nên nổi thì phải nổi, nên ẩn thì phải ẩn, đó cũng là một cảnh giới sống.

Đời người không có giả thiết, hiện tại chính là tất cả. Chuyện xưa chỉ là hồi ức, hạnh phúc là để cảm thụ. Bạn làm dẫu tốt thế nào đi nữa thì vẫn có người chỉ chỉ trỏ trỏ. Cho dù bạn làm xấu tệ thế nào đi nữa thì vẫn có người khen ngợi. Thế nên không cần phải chìm trong ánh mắt người khác, điều mình muốn tốt, chỉ dành riêng cho mình.

Đời người không có giả thiết, hiện tại chính là tất cả…. (Ảnh: youcanmakeiteasy.com)

Đời người như một bài ca, nốt nhạc cao thấp trầm bổng, giai điệu du dương trầm lắng.

Đời người như một cuốn sách, viết đầy những đắng cay ngọt bùi, có đủ những hỷ nộ ai lạc.

Đời người như một cuộc cờ, đầy hiểm nguy rình rập, cũng có đầy cơ hội.

Đời người như một con đường, có gập ghềnh trắc trở của sơn trùng thủy phục, lại có cả đường phẳng liễu ám hoa minh.

Đời người như một dòng sông, có lúc quanh co uốn lượn, có lúc nước vun vút thẳng tuôn.

Thành bại tự mình thanh tỉnh, thị phi chỉ một nụ cười.

Đừng vì không có nắng mà không bước đến mùa xuân.

Đừng vì không có tiếng ca mà vứt bỏ truy cầu.

Đừng vì không có tràng pháo tay mà đánh mất đi lý tưởng.

Mỗi con đường đến miền nắng ấm đều đầy những gập ghềnh. Chúng ta đều là những người không hoàn mỹ, nên cần đón nhận người không hoàn mỹ, và đón nhận cả bản thân mình không hoàn mỹ. Khi đơn độc hãy tự cho mình niềm an ủi, khi cô tịch hãy tự cho mình tình ấm áp.

Mỗi lần thương đau là một cột chống đỡ cho trưởng thành. Mỗi lần bị đả kích là một chiếc khiên che chắn cho sự kiên cường. Cuộc sống nhất định phải trải qua trắc trở, nhưng chúng ta vẫn cứ kiên cường chiến thắng từng trắc trở đó, chừng nào chúng ta còn sống thì còn đáng chúc mừng.

Mỗi một người ưu tú, đều có một quãng đời chìm đắm tăm tối. Quãng đời đó đã bỏ ra bao nỗ lực, đã nhẫn chịu bao nhiêu đơn độc cô tịch, đã bao lần oán trách, bao lần than vãn, bao nhiêu khổ đau, tất cả chỉ riêng mình biết.

Thành bại tự mình thanh tỉnh, thị phi chỉ một nụ cười. (Ảnh minh họa theo facebook)

Thứ xa xỉ nhất của đời người chính là một trái tim trẻ thơ bất lão, một niềm tin sống mãi, một thân thể mạnh khỏe, và một người yêu thương mãi mãi tay trong tay.

Niềm vui nhất của đời người là một tâm thái tự do, một giấc ngủ ngon lành, một tâm tình vui vẻ hưởng thụ cuộc sống.

Đời người dẫu hạnh phúc đến mấy cũng có khuyết thiếu.

Đời người dẫu thê lương đến mấy cũng có hạnh phúc.

Đời người phóng khoáng, cần học cách coi nhẹ khuyết thiếu, hành xử tùy duyên. Cái gọi là tùy duyên, chính là làm hết bổn phận trách nhiệm của con người và theo mệnh Trời.

Đời người ngắn ngủi, chẳng có diễn tập. Vậy nên tìm tòi hành trình sinh mệnh đáng trân trọng riêng của mình, nỗ lực cho những giá trị chân chính của sinh mệnh, làm sâu sắc thêm thế giới nội tâm, thăng hoa sinh mệnh.

Cuộc đời là một trường tu hành, có tôi luyện mới trở nên rắn chắc, có ly biệt mới cảm thấy niềm vui hội ngộ, có đắng cay mới biết ngọt bùi.

Cuộc đời có lúc có mất đi mới trân quý cái đang có, có thất ý mới học được khoan dung, có khuyết thiếu mới hiểu được hàm nghĩa hoàn mỹ.

Vui buồn hợp tan, hoa nở hoa tàn, lưu giữ một phần trân trọng.

Trên đường đi qua, dọc đường an nhiên, vui vẻ, thì dọc đường hoa bồ đề sẽ tỏa ngát hương.

Theo KKnews

*Góc thông tin

GIẢI PHÁP HỖ TRỢ ĐIỀU TRỊ UNG THƯ TỐT NHẤT 2018, VÀ CÁC THÔNG TIN GIẢI NOBEL Y KHOA VỀ UNG THƯ

Bài viết chỉ mang tính tham khảo, có thể phù hợp hoặc chưa phù hợp với ai đó, trong hoàn cảnh nào đó, tất cả chỉ để biết, để tham khảo, để sử dụng mà thôi, không dính mắc, không chối bỏ. Hãy nhìn nhận với tâm bình thản, tâm quân bình. Nguyện cho quý vị được hạnh phúc, được an lạc! 🙏
2018-11-19T13:59:45+07:00

About the Author:

Sưu tầm và chia sẻ những câu chuyện ý nghĩa, những kiến thức hữu ích cho thân và tâm.

Leave A Comment