fbpx

Gần gũi với người chánh niệm và bình an, sẽ giúp bạn chánh niệm và bình an hơn.

Bằng chánh niệm và với tâm xả, nếu bạn thấy được  mọi sự đều có đến và đi, cái sau thay cái trước,

khi đó bản ngã sẽ hết đường dưỡng nuôi phiền não.

Phiền não không sợ bị ăn đòn,  dù bạn có vùi dập

 nó đến đâu, nó cũng không bao giờ chịu thua,

 mà thậm chí sẽ còn trở nên mạnh hơn.

Phiền não, đó là những tham lam, sân hận, tỵ hiềm, ganh ghét, ngã mạn trong tâm ta, chúng rất sợ bị nhìn “chiếu tướng” trực diện, nhìn với một tâm xả bình thản, với trí tuệ, và nhìn như một cái gì đó rất tự nhiên, không phải là ai, không phải tôi, không phải của tôi, không phải tự ngã của tôi. Chúng ta phải luôn luôn có chánh niệm trong mọi lúc, và phải luôn luôn hành động chân chánh, thích hợp.

Là một thiền sinh, ngay cả khi không thực sự chú tâm vào một đối tượng nào, thì ít nhất chúng ta cũng phải thường xuyên duy trì chánh niệm ở một mức độ nhất định nào đó. Mỗi khi có suy nghĩ sanh khởi, chúng ta phải biết rõ chúng là loại nào và chỉ cần quan sát, sau một lúc chúng sẽ đi khỏi; nếu chúng vẫn không chịu đi, thì ta có thể chuyển hướng tâm vào một việc thiện nào đó.

Trong kinh điển nói rằng chúng ta nên học hiểu, nghiên cứu sách vở Phật Pháp. Có những lúc, các cảm xúc và phiền não trong ta nổi lên quá mạnh mà ta không biết phải làm gì. Trong những lúc  khó khăn như vậy thì việc tìm đọc, nghiên cứu kinh điển, Phật Pháp sẽ giúp chuyển hướng tâm bạn đến những tư tưởng thiện. Nếu không thể làm được điều đó hoặc bạn không muốn làm, thì có thể trao đổi, chuyện trò với một người nào đó thật chánh niệm và bình an.

Gần gũi với người chánh niệm và bình an

 sẽ giúp bạn chánh niệm và bình an hơn.

 Điều này rất quan trọng.

Đức Phật đã giảng dạy rất nhiều về thiện tri thức (người bạn tinh thần), về lợi ích gần gũi với người chánh niệm và bình an.

Đây cũng là kinh nghiệm của bản thân tôi; ấn tượng đầu tiên của tôi với thầy tôi là thấy thầy rất chánh niệm và bình an trong mọi lúc, ngay cả khi thầy làm việc. Tôi thường kể với các bạn về người thầy đầu tiên của tôi là một nhạc sỹ, một nghệ nhân chế tác dụng cụ âm nhạc. Tôi vẫn thường nghĩ nhiều về thầy, thật là một con người chánh niệm. Tôi chưa bao giờ thấy thầy buồn bực chuyện gì cả. Chưa bao giờ thấy thầy vội vàng, luôn luôn khoan thai, ung dung, tự tại, làm mọi việc một cách rất chánh niệm, hoàn hảo và và thong thả. Trong bất cứ việc gì thầy làm, thầy luôn luôn làm thật hoàn hảo. Tôi chưa bao giờ nghe thấy thầy ba hoa về bất cứ cái gì, về bất cứ thành công hay những phẩm chất, tài năng nào của mình. Thầy cũng là một người rất có tài, nhưng không bao giờ thầy nói về bản thân mình hay về tài năng của mình. Thầy chẳng bao giờ nói chuyện tiền bạc.

Mỗi ngày, hãy chọn và làm một việc nho nhỏ nào đó trong khả năng của mình, để làm tăng trưởng thêm lòng tự tin. Sự tự tin, tự trọng và cảm giác xứng đáng là rất quan trọng. Nếu không cảm thấy xứng đáng, thì làm bất cứ việc gì, bạn cũng không thể đạt kết quả tốt đẹp, nhất là trong thiền, và cả trong các lĩnh vực khác cũng vậy.

Nếu bạn không tự tin, không tôn trọng chính mình, nếu bạn không cảm thấy mình xứng đáng với một

cái gì đó, bạn sẽ không bao giờ có được nó.

Đừng quên điều đó, khi đã bắt đầu khởi sự là bạn đã làm được một nửa công việc và đã chiến thắng được một nửa rồi; hãy bắt đầu ngay từ ngày hôm nay.

Bản chất của trí tuệ, của tuệ giác là:

 thấy việc tốt mà không chịu làm là đã tự

 đã đánh mất đi trí tuệ của chính mình.

Điều này rất sâu sắc; bạn phải hiểu thật rõ, nếu biết việc nào là việc tốt, chẳng hạn: tập hành thiền, bố thí, giới hạnh, tâm từ hay:

Bất cứ việc gì bạn biết là tốt, hãy làm ngay lập tức!

Khi biết là việc tốt mà không làm, tâm bạn sẽ bỏ qua ngay. Có thể một lúc nào đó có hứng làm, bạn nghĩ: “Được rồi, nhất định một ngày nào đó tôi sẽ làm việc đó”, nhưng rồi bạn sẽ không làm gì hết cả. Bản chất của trí tuệ là như thế, tất cả chúng ta, theo một cách nào đó, đều rất thông minh và khôn ngoan. Nhiều lúc, ta biết rõ mình cần phải làm gì, nhưng rồi lại bị xao lãng vào việc khác và cuối cùng cũng chẳng làm được cái việc tốt cần làm ngay đó. Vì vậy, hãy làm ngay những điều bạn thấy là tốt đẹp, dù chỉ là một việc rất nhỏ nào đó, rồi bạn sẽ đào luyện được một trí tuệ thâm sâu, uyên áo.

Đặc biệt là những điều chợt lóe lên trong tâm khi bạn hành thiền. Bạn đang ngồi thiền, tâm rất an bình, tĩnh lặng. Bất chợt một tia sáng trí tuệ lóe lên trong tâm, bạn thấy mình đã phạm một sai lầm, hay thấy một việc cần làm ngay nhưng đã quên không làm. Hãy lấy một mẩu giấy và ghi lại ngay lập tức, đừng để nó lại rơi vào quên lãng; điều này rất quan trọng.

Về mặt tâm linh, bản chất tự nhiên của chúng ta

 vốn rất thông minh, nhưng chính sự xao lãng,

thất niệm và đa sự đã làm chúng ta trở nên tham lam.

 Chúng thường xuyên choán hết tâm trí chúng ta. Vì vậy, chúng ta thường hay quên làm việc tốt. Mỗi khi có những tia sáng trí tuệ loé lên trong tâm, hãy nắm bắt nó, lấy ngay một mẩu giấy và ghi lại. Rồi sau đó, hãy cố gắng thực hiện càng sớm càng tốt. Trong quá trình hành thiền, khi nhận ra mình đã làm hay nói điều gì sai, không hoàn toàn đúng sự thật; bạn phải sửa chữa ngay sai lầm ấy, càng sớm càng tốt.

Nguồn : Bản đồ hành trình tâm linh – Thiền sư Sayadaw U Jotika

Bài viết chỉ mang tính tham khảo, có thể phù hợp hoặc chưa phù hợp với ai đó, trong hoàn cảnh nào đó, tất cả chỉ để biết, để tham khảo, để sử dụng mà thôi, không dính mắc, không chối bỏ. Hãy nhìn nhận với tâm bình thản, tâm quân bình. Nguyện cho quý vị được hạnh phúc, được an lạc! 🙏
2018-05-30T09:20:06+07:00

About the Author:

Sưu tầm và chia sẻ những câu chuyện ý nghĩa, những kiến thức hữu ích cho thân và tâm.

Leave A Comment