fbpx

Hành thiền là việc chúng ta làm trong mọi lúc.

Tôi muốn nhắc lại một chút những điều chúng ta thảo luận tuần trước, có thể một số bạn có trí nhớ tốt và còn nhớ được khá nhiều. Trí nhớ chỉ tồn tại trong một thời gian rất ngắn, có người nói rằng nếu bạn nghe một điều gì đó một lần, sau một ngày bạn còn nhớ được 10%, ngày thứ hai còn nhớ được 5% và sau một tuần bạn chỉ còn nhớ được từ 1 đến 2%. Vì vậy, để tăng cường khả năng ghi nhớ, bạn phải ôn đi ôn lại nhiều lần; khi bạn lớn tuổi thì thường khó nhớ, nhất là đối với loại trí nhớ ngắn hạn. Do đó, tôi muốn nhắc lại đôi chút về những điều đã giảng tuần trước.

Các bạn còn nhớ ví dụ lần trước về làm ruộng không? Các bạn nên ghi nhớ ví dụ đó, luôn nhớ rằng thiền là sự tập luyện…bhāvanā có nghĩa là trau dồi, nuôi dưỡng, làm cho cái gì đó trưởng thành. Để gieo trồng hoa màu bạn cần phải làm đất, nhổ cỏ, dọn sạch sỏi đá, rác rưởi cho đến khi đất mềm xốp, rồi mới bón phân, tưới nước, làm ruộng cho tốt để khi gieo hạt, nó sẽ dễ dàng nảy mầm, bén rễ. Ngay cả sau đó, bạn cũng không được bỏ quên, mà phải thường xuyên thăm nom, xem cỏ có mọc lại không, bởi vì điều tự nhiên là cỏ rất dễ mọc, trồng hoa, rau quả hoặc mùa màng thì mới khó, chứ trồng cỏ thì rất dễ. Cỏ dại thường mọc tràn lan tự nhiên, rất khó diệt trừ và nhổ tận gốc chúng. Vì vậy nhà nông thường phải dành rất nhiều thời gian làm cỏ ruộng, làm đi làm lại nhiều lần.

Hành thiền  là việc chúng ta làm trong mọi lúc.

Trong mọi lúc, chúng ta luôn phải làm cỏ

và bón phân cho ruộng tươi tốt.

Chúng ta phải làm gì để làm cho nội tâm mình tươi tốt? Chúng ta hãy nuôi dưỡng tâm từ (metttā­), tâm bi (karunā), hãy tinh tế hơn, nhân hậu hơn và biết quan tâm hơn đến bản thân mình và người khác. Chúng ta không có quyền tàn nhẫn, ngay cả với chính mình. Một số người thường nói: “tôi chịu khổ thay cho người khác”, tôi nghĩ đó không phải là một thái độ đúng, không ai cần phải đau khổ cả. Hãy có tấm lòng từ bi, nhân hậu đối với bản thân mình và với người, điều đó cũng có nghĩa là bạn cần giữ giới. Nếu thật sự bạn nhân hậu với chính mình và người, thì bạn phải giữ ngũ giới, bởi vì khi phá giới bạn không thể không có ác ý với chính mình và người khác. Một người nói… “tôi không sát sanh, tôi không ăn cắp, tôi không tà dâm, tôi không lừa đảo, nhưng tôi có uống rượu…tôi chẳng làm hại đến ai cả. Tôi chỉ thích uống một chút thôi…”. Nhưng thực ra, uống rượu là bạn đã tự hại mình, và một cách gián tiếp, khi tự hại mình là ta đã hại đến cả người khác. Tất cả chúng ta đều có mối liên quan, ràng buộc lẫn nhau, bạn không thể tự hại mình mà không gây hại đến người, không gây hại đến cha mẹ, đến vợ chồng, đến con cái và đến bạn bè được.

Tất cả chúng ta đều có mối liên quan, ràng buộc

 lẫn nhau. Chúng ta không thể hại người mà không tự hại đến mình hay người khác. Không bao giờ

làm hại một ai, đó là  điều rất quan trọng.

Đây là một bài thơ rất hay thể hiện những gì tôi muốn nói:

“Sức mạnh nào, con người làm hoa hồng

vươn đứng dậy?”

Đây là câu hỏi: “Sức mạnh nào, con người làm hoa hồng vươn đứng dậy?“. “Hãy chuẩn bị đất trồng”, đó là điều tôi đang nói đến.

    “Rồi bụi hồng kia sẽ tự lớn lên,

Bởi nhựa sống bên trong chính thân mình”

Hãy chuẩn bị đất trồng cho mình đi các bạn!!

Để có được sự bình an trong tâm hồn, bạn cần phải có sức mạnh tự tin; chúng ta phải có đủ can đảm để xác định cái gì là thực sự có ý nghĩa và quý giá đối với mình…Vậy, đối với chúng ta thì cái gì là giá trị đích thực đây? Là những người hành thiền, chúng ta đặt giá trị ở chánh niệm, ở sự bình an và tĩnh lặng của tâm hồn; chúng ta đặt giá trị ở sự tri túc, biết đủ; đặt giá trị ở tuệ giác thâm sâu, ở sự giải thoát, và dùng một từ Pali, chúng ta đặt giá trị ở Niết Bàn, nơi an lạc tối thượng, tự do tối thượng.

Vậy để đạt được hạnh phúc, đòi hỏi chúng ta phải có sự can đảm của đức tin, thì nó cũng đòi hỏi một sự kiên trì, nhẫn nại không lay chuyển, điều này rất quan trọng…kiên trì, nhẫn nại không hề lay chuyển. Nếu thực sự quý trọng chánh niệm, thì chúng ta phải cố gắng hết mình để luôn luôn chánh niệm. Điều đó rất quan trọng, kiên trì, nhẫn nại không lay chuyển… chúng ta không thể nói rằng: được rồi,…bây giờ, từ 4 giờ đến 5 giờ tôi sẽ giữ chánh niệm, còn sau 5 giờ thì thôi. Chúng ta không thể nói thế được.

Người nào đã thực sự hiểu được thiền và chánh niệm có ý nghĩa như thế nào đối với mình, người đó

sẽ không còn ấn định thời khoá biểu cho thiền nữa.

Điều đó nghĩa là gì? Một người đã thực sự hiểu được ý nghĩa của thiền, hiểu rõ điều gì diễn ra trong tâm mỗi khi có chánh niệm và mỗi khi thất niệm, nếu đã hiểu được sự khác biệt đó, người đó sẽ không bao giờ nói rằng: “Giờ này tôi dành riêng để chánh niệm còn giờ kia sẽ thôi không chánh niệm nữa”. Ở đây không hề có lựa chọn.

Thất niệm nghĩa là bạn đang tự cho phép tư tưởng mình tạo ra đủ thứ tiêu cực, bởi vì môi trường xung quanh có quá nhiều thứ tiếp sức cho tiêu cực, tiếp sức cho lòng tham, tiếp sức cho thói ích kỷ có sẵn trong ta. Chúng đang làm cho chúng ta trở nên ngày càng ích kỷ hơn, ngày càng bất mãn hơn, và ngày càng không biết đủ. Khi nói chuyện về sự biết đủ ở Mỹ, tôi nói: “Nếu tri túc, bạn có thể giảm được một nửa chí phí sinh hoạt, bởi vì hàng ngày bạn tiêu pha quá nhiều vào những việc không cần thiết”. Một người nói “Nhưng nếu giảm một nửa chi tiêu thì sẽ làm nền kinh tế xuống dốc, không nên làm như vậy, anh phải chi tiêu nhiều hơn nữa”. Họ chỉ nghĩ mỗi đến việc chi tiêu cho nền kinh tế, họ không nghĩ đến phần tinh thần của chính mình. Ở đây bạn phải có một sự lựa chọn lớn lao, bạn đặt giá trị vào điều gì? Rèn luyện các phẩm chất nội tâm, phát triển tâm linh hay chỉ chạy theo chỉ số Jones[1]?

Để thực sự trau dồi các phẩm chất tâm linh thì

không hề có có đường tắt, không có con đường nào

 là bằng phẳng, dễ dàng cả.

Ở Mỹ, họ quảng cáo cho một khoá thiền như thế này: chỉ với 1000 Đôla, bạn sẽ đắc đạo trong vòng 3 ngày, chỉ mất có 3 ngày thôi… Không có con đường tắt nào như thế cả đâu, bạn không thể mua sự giác ngộ được. Bạn phải phát triển các phẩm chất nội tâm một cách dần dần, dần dần thấu hiểu thật sâu sắc về tất cả những phẩm chất tốt đẹp và cả những điều xấu xa trong chính mình.

Thậm chí, ngay cả khi thấy những điều xấu xa của mình, bạn cũng phải thật là cởi mở và có lòng bi mẫn. Với sự chấp nhận, bạn sẽ nhìn nó như một cái gì đó không thuộc cá nhân một người nào. Hãy nhìn tất cả tham lam, sân hận, cáu giận, ngã mạn, ghen tỵ như là những điều rất tự nhiên. Nếu cảm thấy có lỗi với mình và hối hận vì đã có những tư tưởng đó, thì bạn chỉ càng củng cố thêm cái ngã của mình mà thôi. Nếu có thể nhìn tâm tham lam, sân hận, ghen tức, tỵ hiềm và ngã mạn như là những điều hết sức tự nhiên, khi đó là bạn đã biết nhìn với tâm xả. Không việc gì phải buồn bực, chẳng việc gì phải hạnh phúc hay đau khổ về những điều đó cả.

[1] Chỉ số Down-Jones để thể hiện mức độ phát triển kinh tế của nền kinh tế Mỹ – ND.

Nguồn: Bản đồ hành trình tâm linh –  Thiền sư Sayadaw U Jotika

Bài viết chỉ mang tính tham khảo, có thể phù hợp hoặc chưa phù hợp với ai đó, trong hoàn cảnh nào đó, tất cả chỉ để biết, để tham khảo, để sử dụng mà thôi, không dính mắc, không chối bỏ. Hãy nhìn nhận với tâm bình thản, tâm quân bình. Nguyện cho quý vị được hạnh phúc, được an lạc! 🙏
2018-05-29T09:05:31+07:00

About the Author:

Sưu tầm và chia sẻ những câu chuyện ý nghĩa, những kiến thức hữu ích cho thân và tâm.

Leave A Comment