fbpx

Hãy để Tâm lặng yên – Sư Trung Thiện

HÃY ĐỂ TÂM LẶNG YÊN

Màn đêm, màn đêm đã buông xuống, chỉ nghe thưa thớt tiếng côn trùng kêu rả rích và đây là tiếng tích tích, tắc tắc của chiếc đồng hồ.

Trên đỉnh đồi hoang vắng, một thế giới dường như tách biệt với bên ngoài, không phải chỉ vì sự yên tĩnh lạ thường mà còn bởi những nội tâm an tịnh, không lăng xăng, chẳng tìm kiếm, vắng lặng những khát khao, những tư duy cuồng nhiệt… Chúng ta tạo nên thế giới từ tâm này. Tâm này tồn tại trong sự tương tác với thế giới.

Không được an lành cho lắm là thế giới ngày nay và tâm hồn loài người. Nhưng đừng vội cải tạo thế giới. Chớ nghĩ rằng cần phải thay đổi bất cứ một quốc gia nào..

Thật không thông minh cho tác ý ra sức chuyển đổi chính quyền thành phố, hay UBND quận, điều cần làm đầu tiên, có lợi ích trước tiên, an lạc trước tiên và lại còn nằm trong khả năng của mỗi người đó là: Thay Đổi Tâm mình.

Thật sự xã hội không bất công, chính phủ nào cũng ổn cả. Đây là những hệ thống tồn tại theo quy luật Nhân – Quả, hoàn toàn không hề phụ thuộc vào ước muốn của riêng bất cứ một cá nhân nào. Hơn thế, bạn bất bình? Tâm đã không bằng ổn rồi, bạn còn khả năng làm gì tốt đẹp nữa đây? (ngoài sự bực tức, sân hận, khó chịu đang thiêu đốt chính bản thân trước tiên).

Tâm người này như vầy, như vầy và họ hành động như vậy, rồi thì họ sẽ hành động như vậy, rồi với tâm ấy, họ sẽ nhận lãnh quả báo thiện, hay bất thiện như vậy, như vậy, nhưng hiện tại vì họ có quả báo thiện đang trổ ra nên họ thọ hưởng những thứ thế này, có địa vị thế này…

Thật sự xét đến cùng, chẳng liên quan gì đến bạn cả. Vì không hề biết gì về những Nhân – Duyên, Nhân -Quả hoạt động ra sao nên biết bao người (trong đó có bạn) gầm lên: họ tham nhũng, họ biển thủ…và bạn tức tối, bực bội đầy mình. Tức tối, bực bội một lúc thì cũng đã gây hại cho chính bạn nhiều nhiều rồi. Nếu không tin, bạn có thể thử tức giận một cái gì đó suốt cả nửa ngày xem, đó có phải là cảm giác thú vị, an vui hay không?. Mà chắc nếu bạn ở vị trí tương tự, hoàn cảnh tương tự, bạn sẽ không tham nhũng, bạn sẽ không biển thủ?. Hay là thật sự với phước báu ít ỏi của bạn, chẳng bao giờ bạn sẽ đứng được ở vị trí ấy?

Thật sự người khác ăn ở nhà hàng sang trọng nhất, hay người khác ăn thức ăn thiu, nào có quyết định, nào có tác động gì đến việc bạn sẽ ăn thế nào? Nhưng chính vì việc ghen tỵ, bực mình, khó chịu thì lại thật sự làm bản thân ăn không ngon miệng (dù ăn ở nhà hàng), ngủ không ngon giấc (dù ở khách sạn hạng sang) và vô vàn tại hại khác.

Trước khi trả lời câu hỏi: tại sao bạn làm có một chút giấy tờ mà bị sách nhiễu đủ điều, rồi thì phải có phong bì lót tay…? Thì câu hỏi này nên được trả lời, tại sao bạn lại tái sinh vào chỗ này? Tại sao bạn gặp phải chuyện này? Rất nhiều người sẽ trả lời rằng, tại cha mẹ, tại chính quyền… Những ai có hiểu biết sơ sài, luôn cho rằng, nguyên nhân ở bên ngoài, do ai ai đó, nhưng sự thật đó là sự vận hành của Nghiệp, do Nhân – Quả đã tạo nên. Mọi việc xảy ra đều có Nhân có Duyên, mọi chuyện xảy ra không phải không Nhân không Duyên.

Cùng đi trên một chuyến xe, nhưng có khi có người bị móc túi, có người không, có người bị tai nạn chết, có người cũng tai nạn nhưng không chết. Khi không có hiểu biết về những vấn đề này, họ gán cho sự may mắn, số phận, hay định mệnh.
Sư cũng và nhiều người khác trên thế gian cũng sinh ra trên đời giống như bạn, nhưng những chuyện như vậy sư chẳng gặp phải bao giờ, hoặc rất rất ít, tại sao như thế?

Khi gặp phải một trắc trở nào đó, việc thường làm của vô số người là kêu ca kêu la và oán trách người khác, vật khác. Nhưng thực tế, việc kêu ca chắc chắn không thể giúp cải thiện tình hình, mà việc bực bội, tức giận, khó chịu thì lại gây hại trước tiên cho người ấy. Thật vậy:
Bực bội = Nhăn nhó, nhíu máy, tâm khó chịu = Xấu xí + Nhanh già + Gây tổn hại cho toàn bộ hệ thống tuần hoàn + Suy giảm Trí Tuệ (người xưa họ còn nói: “giận quá mất khôn” cơ mà).

Rất dễ hiểu là tại sao các nhà sư và nhiều người cư sĩ, họ trẻ, đẹp rất lâu, một trong những lý do đó là vì ít sân hận, bực bội.
Rồi một việc thường làm cho những ai có nhiều thời gian rỗi và thiếu sự hiểu biết là bình luận, phán xét, chê bai người khác.

Chê bai người khác, thật sự không làm cho bạn tốt lên đâu. Vì bản chất của bạn thì vẫn vậy thôi, hơn thế, việc chê bai chắc chắn sẽ gây ra tai hại cho chính bạn trước tiên và cho cả nhiều người khác.

Bạn chê bai ai, thì 99% người ấy không thích bạn, chán ghét bạn. Điều này có thú vị chăng? Có đem lại an lạc cho bạn không? Khi có những người những người không thích, không có cảm tình, oán trách, thù ghét… thì vì vậy mà bạn thâu hoạch được lợi ích?
Phán xét, bình luận người khác thì đem lại ích lợi gì? Với sự phán xét người ở gần bạn, họ sẽ trở nên bực mình, khó chịu và thường không bao giờ thay đổi cả. Còn phán xét một ngôi sao, một nhân vật nổi tiếng, ở tận đẩu tận đâu, thì chỉ phí thì giờ, tốn hơi mệt sức mà thôi.
Vô vàn cuộc tranh luận, khẩu chiến, bất hòa đã phát sinh từ những bình luận, phán xét, chê bai.

Những người tham gia, đã tự hại mình, hại người, chứ không có gì khác hơn. Người xưa đã nói đúng: “gạo nhà người ta, vỡ nồi nhà mình”.

Thật đau khổ cho những ai không ngừng đi phán xét, chê bai và bình luận người khác, vật khác. Tâm họ như một hồ nước sóng sánh, ngầu ngầu bọt.

Hãy để tâm này lặng yên, bạn sẽ có an vui, trong lành, mát mẻ. Bất cứ tài sản, địa vị hay bất cứ thứ gì nhìn được, thấy được, đều có khả năng bị thay đổi, bị mất mát, nhưng chính trạng thái tự thân điềm tĩnh, thư thả, trong sáng, yên bình, tự tại thì ai có thể lấy đi những thứ đó nơi bạn được?

Bạn sống với tâm bạn, hay người khác sống với tâm bạn?
Bạn an vui với chính tâm bạn trước tiên, hay người khác an vui với tâm bạn trước tiên?
Những trạng thái tâm bất thiện như sân hận, khó chịu, bực mình, lo lắng sẽ làm bạn mệt mỏi trước tiên hay làm người khác mệt mỏi trước tiên?

Rõ ràng, chính tự thân mỗi người sẽ thọ hưởng ngay tức khắc, trước tiên, từ chính cảm giác nơi thân, tâm người ấy, bất kể một thời gian nào, không gian nào chứ chẳng phải bất kỳ một ai khác.

Vậy tại sao chúng ta không học hỏi, thực hành để có được các trạng thái an lành, mát mẻ, tươi sáng?

Tâm an bình sẽ nhẹ nhõm, sẽ ngủ ngon giấc, ăn ngon miệng, sức khỏe tốt, tươi trẻ thật lâu, đấy là còn chưa kể định tĩnh, sáng trong và Trí Tuệ có thời cơ nảy nở, phát triển.

Có Trí Tuệ mới có khả năng đem lại các tài sản.
Có Trí Tuệ mới có khả năng đem lại địa vị.
Có Trí Tuệ mới có khả năng nhanh chóng thoát ra khỏi các hiểm nạn.

Ai có Trí Tuệ người ấy có rất ít khổ đau.
Có Trí Tuệ là sẽ có được mọi an lạc, từ lạc nhỏ đến lạc lớn và kể cả: Tối Thượng Lạc.

Tâm lặng yên là bước khởi đầu chắc chắn phải có cho sự phát sinh Trí Tuệ. Sự lặng yên nơi tâm không phải dành riêng cho một ai, vậy thì:

Hãy để tâm lặng yên.
(Sư Trung Thiện)

Bài viết chỉ mang tính tham khảo, có thể phù hợp hoặc chưa phù hợp với ai đó, trong hoàn cảnh nào đó, tất cả chỉ để biết, để tham khảo, để sử dụng mà thôi, không dính mắc, không chối bỏ. Hãy nhìn nhận với tâm bình thản, tâm quân bình. Nguyện cho quý vị được hạnh phúc, được an lạc! 🙏
2017-12-23T23:05:32+00:00

About the Author:

Doing good deeds - Làm phước thiện không giới hạn! Admin tại Khanhhai.net, đồng thời là admin fanpage Những Câu Nên Ngẫm Mỗi Ngày với hơn 400 ngàn fans.

Leave A Comment