fbpx

Hiểu biết để lựa chọn cách hành thiền đúng đắn – Thiền Sư Ottamasara

– Đối với mọi người bình thường trong xã hội, thì chúng ta là ai, chúng ta là gì trong xã hội, chúng ta sống ở đâu hày là điều gì xảy ra với chúng ta là quan trọng. Nhưng đối với thiền sinh thì chỉ có chánh niệm và xả ly là quan trọng.

– Đối với một người bình thường thì chúng ta bận rộn với bản thân mình, với những thứ thuộc về mình: nơi chốn, công việc. Còn đối với thiền sinh thì chúng ta bận rộn với vô minh hay là chánh niệm, bận rộn với dính mắc hay là xả ly.

– Một người bình thường thì chúng ta phải thay đổi bản mình từ không có giáo dục sang có giáo dục, từ nghèo khó sang giàu có, từ ốm đau bệnh tật sang có sức khỏe tốt, còn là một thiền sinh thì chúng ta phải thay đổi bản thân mình từ vô minh, tham ái sang chánh niệm và xả ly.

– Là một người thường thì đời sống của chúng sinh hữu tình là quan trọng. Còn đối với 1 thiền sinh thì cái tâm là quan trọng nhất.

– Đối với người bình thường thì việc sống, ăn, ngủ nghỉ là quan trọng. Còn đối với thiền sinh thì việc giữ giới, hành thiền, phát triển hiểu biết là quan trọng.

– Đời sống của người bình thường và thiền sinh thì tương đối là khác nhau. Nhưng mà cả hai đều chỉ để sử dụng mà thôi. Không phải để chối bỏ và cũng không phải để dính mắc.

Bây giờ, chúng ta sẽ cùng nhau ngồi thiền dưới sự hướng dẫn của tôi. Trong vòng 1 giờ.

– Nhẹ nhàng khép mắt lại, thư giản toàn bộ thân và tâm. Đẩy trọng tâm lên phía trên, đừng để trọng lượng của cơ thể kéo bạn xuống sàn. Hãy cố gắng ngồi yên và lặng, mà không làm gì cả và không phải là không làm gì cả. Và cũng không phải là một cái gì đó.

– Hãy chánh niệm trên bản thận mình, chánh niệm bên trong chúng ta. Chánh niệm ở khoảng khắc hiện tại.

– Do vô minh và tham ái mà chúng ta luôn bận rộn trong thế giới được tạo tác của chính mình.

– Nhờ có chánh niệm và xả ly mà chúng ta sẽ có tự do và thư giãn.
– Hãy cố gắng chánh niệm và cố gắng để biết hành động hiện tại và những gì đang diễn ra ở hiện tại.
– Mọi hành động của Thân và Tâm thì cần phải được chánh niệm, bất kể là chúng ta làm cái gì, thì hành động đó nên là hành động chánh niệm. Tất cả các hành động theo thói quen của chúng ta thì bị kiểm soát bởi Vô minh và Tham ái. Mà điều đó thì sẽ không bao giờ kết thúc.

– Hãy cố gắng ngồi yên và lặng. Để rồi chánh niệm trên những hành động hiện tại. Và những gì đang diễn ra hiện tại của thân và tâm.

– Để có thể ngồi được yên và lặng. Chúng ta cần phải xả ly khỏi những hành động hiện tại. Chúng ta cần buông bỏ các hành động hiện tại. Theo cái cách này, thì chúng ta sẽ có khả năng để mà xả ly khỏi các hành động theo thói quen của mình.

– Mỗi cái hoạt động trong đời sống hằng ngày của chúng ta, thì bị kiểm soát bởi ham muốn, trí thông minh, khả năng và thói quen của chúng ta.

– Do dính mắc, mà chúng ta luôn luôn bận rộn với các hoạt động trong đời sống hằng ngày.

– Và chúng ta không bao giờ nghĩ đến việc buông bỏ các tất cả cái hoạt động trong đời sống hằng ngày, cũng như cái cuộc sống hằng ngày.

– Cái đời sống hằng ngày hay là các hoạt động hằng ngày của thiền sinh, thì là rất hữu ích để xả ly khỏi ngôi nhà của chúng ta, hay là các cái đời sống bình thường, các sinh hoạt, hoạt động bình thường.

– Sự thực hành buông bỏ là nhân của xả ly. Nếu như chúng ta cố gắng ngồi yên và lặng. chúng ta sẽ có khả năng để mà xả ly khỏi các hoạt động trong đời sống hằng ngày.

– Nếu như chúng ta có chánh niệm thì chúng ta sẽ có khả năng để xả ly khỏi vô minh.

– Để mà có thể chánh niệm, thì chúng ta cần phải buông bỏ cái sự vô minh của chính mình. Như thế càng chánh niệm, thì chúng ta càng có khả năng xả ly khỏi vô minh. Nếu như chúng ta có thể xả ly khỏi vô minh, thì sức mạnh của vô minh sẽ yếu dần đi và giảm đi.

– Hãy ngồi thẳng đầu và lưng, ngay ngắn. Đẩy trọng tâm của cơ thể lên trên, để trọng lượng của cơ thể không kéo bạn xuống dưới sàn.

– Trong khi ngồi thiền chúng ta không nên ngồi như chúng ta muốn, hay chúng ta hiểu. hay như chúng ta có thể ngồi, hoặc là như chúng ta quen ngồi. Mà hãy cố gắng để chỉ làm mà thôi, mà không có sự dính mắc.

– Liệu là chúng ta có khả năng chỉ làm mà thôi, hay là làm với sự dính mắc, thì không có quá quan trọng. Mà để biết về sự thật, để có hiểu biết đúng, hay là chánh kiến mới thật sự quan trọng.

– Liệu mà chúng ta có thể ngồi lâu được hay không, thì không quan trọng, mà để biết về sự thật. thì mới thực sự quan trọng.

– Con đường trung đạo duy nhất đó là cố gắng để biết về sự thật. Nếu như có vô minh thì nên biết rằng có vô minh, nên biết về sự vô minh đó. Nếu như mà có chánh niệm thì nên biết về sự chánh niệm đó, biết về sự thật thì là quan trọng nhất.

– Bất kể là chúng ta làm việc gì, thì hãy cố gắng và để chỉ làm mà thôi và không có sự dính mắc.

– Bất kể là điều gì xảy ra đối với chúng ta hay điều gì đang diễn ra thì nên là chỉ kinh nghiệm mà thôi, mà không có sự dính mắc.

– Tất cả các chúng sinh hữu tình hay không phải chúng sinh hữu tình, trong đó bao gồm cả Phật Pháp Tăng. Thì cũng chỉ để sử dụng mà thôi. Mà không có sự dính mắc và cũng không có chối bỏ.

– Do chúng ta là con người, chúng ta có thể chú ý đến Phật Pháp Tăng và chúng ta có thể làm các việc tình nguyện, giữ giới hay là kiểm soát tâm, để mà cái tâm có thể ổn định và thanh tịnh. Nếu như mà chúng ta làm các thiện pháp với sự trợ giúp của Phật Pháp Tăng, thì chúng ta sẽ có thể có khả năng để mà xả ly khỏi đời sống hằng ngày và các cái hoạt động hằng ngày.

– Đức phật là người duy nhất hoàn hảo và trọn vẹn. Pháp thì là những lời dạy về sự thật. Tăng là những người theo Phật và pháp. Chúng ta nên thay đổi bản thân từ cái phía của chúng sinh hữu tình bình thường sang phía của Phật, Pháp và Tăng.

– Trên thực tế thì việc tình nguyện là công việc thực sự, việc giữ giới thì là sự bảo vệ thực sự, việc hành thiền định và thiền minh sát thì để có được giác ngộ và xả ly. Chúng ta nên thay đổi cái đời sống và các cái sinh hoạt bình thường của mình sang cái đời sống và cái sinh hoạt từ phía của Phật Pháp Tăng: như là các hoạt động bố thí, cho đi, có giới hạnh và hành thiền, phát triển tâm trí thì đó mới là cái việc quan trọng nhất.

Thời thiền đến đây là kết thúc. Bây giờ là phần hỏi đáp.

——

Câu hỏi 1: Trong lời giảng pháp của ngài, thì ngài có nói một câu là: Nếu có vô minh thì nên biết là có vô minh, nếu có chánh niệm thì nên biết là có chánh niệm, biết về sự thật thì mới quan trọng. Thiền sư có thể đưa ra một ví dụ cụ thể để có thể dễ hiểu hơn được không ạ? Con xin cảm ơn.

Trả lời câu hỏi 1:
Tất cả chúng ta thì một trong số các chúng sinh hữu tình, nếu như chúng ta nhìn từ phía chúng sinh hữu tình thì sẽ có những thứ không phải là chúng sinh hữu tình hay là có các chúng sinh hữu tình khác, thì cái thông tin đó được gây ta là bởi vô minh và tham ái. Trên thực tế, thì sự thật chỉ là bản chất vô thường luôn mới và bản chất thường hằng. Vô minh và tham ái thì là kẻ kiến tạo thật sự của chúng sinh hữu tình và những thứ không phải là chúng sinh hữu tình

Là thiền sinh thì chúng ta cần phải chánh niệm để biết về sự thật của việc chỉ sử dụng mà thôi, chỉ làm mà thôi, chỉ biết mà thôi, chỉ kinh nghiệm mà thôi, mà không có sự dính mắc. chỉ sử dụng mà thôi. Chỉ làm mà thôi chỉ kinh nghiệm mà thôi, thì đó là sự thật của tất cả các chúng sinh hữu tình và những thứ không phải là chúng sinh hữu tình.

Để xả ly khỏi chúng sinh hữu tình và những thứ không phải là chúng sinh hữu tình thì chúng ta nên chánh niệm trên sự thật là chỉ sử dụng mà thôi.

Nếu chúng ta không thể xả ly khỏi chúng sinh hữu tình và những thứ không phải là chúng sinh hữu tình thì chúng ta không thể nào hiểu về cái sự thật là chỉ sử dụng mà thôi.
Nếu chúng ta không chấp nhận được sự thật là chỉ sử dụng mà thôi, thì chúng ta không thể nào xả ly khỏi được chúng sinh hữu tình và những thứ không phải là chúng sinh hữu tình.
CHúng ta có thể chưa hiểu về việc là chỉ làm mà thôi và chỉ sử dụng mà thôi. Thế nhưng mà chúng ta nên chấp nhận cái sự thật để mà có thể xả ly khỏi chúng sinh hữu tình và những thứ không phải là chúng sinh hữu tình.

Chính vì vậy mà khi chúng ta hành thiền thì chúng ta nên chánh niệm trên cái sự thật là chỉ làm mà thôi và chỉ sử dụng mà thôi. Chỉ khi mà chúng ta có thể chánh niệm đủ để mà có thể xả ly khỏi các sự thật được tạo tác,thì chúng ta mới có thể hiểu được sự thật của các sự thật tạo tác đó. ĐÓ là chỉ sử dụng mà thôi.

Chúng ta nên cố gắng chánh niệm trên sự thật. Nhưng mà chúng ta không có khả năng để mà chánh niệm luôn luôn trong mọi lúc được. Và cái tâm thì thường sẽ nghĩ về quá khứ hoặc mơ về tương lai. Thì đó là do vô minh và tham ái. Chúng ta nên tập trung vào cái sự thật. Thế nhưng mà cái vô minh và tham ái của chúng ta thì thường sẽ làm cho cái tâm sẽ làm những gì mà nó quen làm. Thì trong tình huống như thế, thì chúng ta nên hiểu là khi đó thì đang có vô mình và tham ái.

Nếu như mà chúng ta có thế chánh niệm trên cái sự thật là chỉ sử dụng mà thôi, thì chúng ta sẽ có thể biết là chúng ta đang đi trên con đường đúng hay con đường trung đạo.

Khi mà chúng ta ngồi thiền, cái tâm nó sẽ có thể là không thể tập trung trên cùng một đối tượng là sự thật, mà nó sẽ nhớ về quá khứ hoặc là tương lai, hoặc là suy nghĩ này kia. Thì tất cả các điều đó được gây ra bỡi vô minh và tham ái. Thì bất cứ khi nào kinh nghiệm như thế thì chúng ta biết rằng chúng ta đã mất cái sự chánh niệm. Và cái sự vô minh, tham ái đã phá hủy cái sự thực hành của mình.

Câu hỏi 2: Kính bạch thiền sư, trong cuộc sống hằng ngày con hay sử dụng như lý tác ý đối với các đối tượng của giác quan là chỉ là danh sắc, vô thường để giúp con khỏi tham ái vào các đối tượng đó, và giúp cho tâm hiểu đó là vô thương, giảm sự dính mắc. Đôi khi con cảm thấy rất nhẹ nhàng quân bình, và trong tâm khởi lên sự khẩn trương trong cái việc tu tập việc giữ giới, việc hoan hỉ làm thiện pháp và ngay cả trong tu tập thiền.
Bạch sư cho con hỏi: Đấy có phải là cách xả ly, và cách để như lý tác ý, và xin sư cho con một ví dụ để minh họa?

Câu 3: Ngài vận hành cái trung tâm thiền của ngài như thế nào? Và những người đi theo ngài có gây cái sự khó khăn trong lúc hoạt động mà làm việc với ngài và ngài vận hành và làm việc cùng với người khác như thế nào?
Tại vì con có làm việc và điều hành một tổ chức thì việc phát triển tổ chức đấy mình đã phải học hỏi đủ thứ từ kinh doanh lãnh đạo, bán hàng, hiệu xuất … Và vẫn luôn cảm thấy lo lắng bất an về những việc mình đang làm chưa có đủ và vẫn cảm thấy phiền não bỡi những người đang làm. Xin ngài cho con hỏi, cách mà ngài làm việc với trung tâm thiền của ngài như thế nào?

Câu 4:Góp ý tài liệu để mn có thể tham khảo khi về nhà thực hành.

Câu 5: Trước kia thì con chưa bao giờ thiền cả, hầu như là khi tập yoga là chỉ vài phút thôi. Đây là lần đầu tiên tham dự khóa thiền mà mình có thể ngồi thiền lâu như vậy. Và yêu cầu là ngồi yên và tập trung vào hơi thở, tập trung vào hơi thở, tập trung vào cảm nhận. ngồi cảm thấy rất là khó chịu, sau cái lúc mà Thầy nói: Ngồi chỉ để ngồi mà thôi, và ngồi không theo cách hiểu của mình. Ngồi không theo thói quen của mình, và con cũng ko hiểu câu đấy. Sau lúc con ngồi, thì cơ thể của mình như muốn động đậy. và con tự hỏi là không biết có phải cái câu của Thầy là để cho nó một cách tự nhiên hơn hay không? Và con thả lỏng cơ thể ra một chút và người nó bắt đầu đong đưa, nó lắc phải một chút, lắc trái một chút, đẩy lên một chút và đẩy xuống một chút. Tự nhiên lúc đấy thì mình thấy khá là thoải mái. Mình không còn đau nhiều và mình không còn thấy áp lực vào thời gian nữa. Đấy là một điều con băng khăng, không biết mình làm vậy là có thực hành đúng hay không? Dạ con cảm ơn Sư.

Trả lời câu 5:
Chúng ta làm hay là không làm cái gì, hay là cái gì đó diễn ra đối với chúng ta, hoặc là không có diễn ra đối với chúng ta. Hay là chúng ta biết hoặc là không biết thì cũng không có quan trọng. Mà để làm sao mà chỉ sử dụng mà thôi, để biết mà thôi, để kinh nghiệm mà thôi, mà không có sự dính mắc thì điều đó mới là quan trọng nhất.

Và bây giờ là chúng ta đang chia sẻ những gì chúng ta biết qua cái việc hỏi, và đáp sẽ có thể có những câu hỏi mà tôi có thể là chưa hiểu được ngay cái câu hỏi đó được. Và cũng có những câu hỏi thì tôi có thể hiểu ngay được. Tuy nhiên thì việc chia sẽ kinh nghiệm là điều đúng đắn để làm. Bằng cái việc hỏi và đáp, thì chúng ta đang chia sẽ điều chúng ta biết thì cái điều đó là đúng đắn. Bạn thì có thể có khả năng đưa ra câu hỏi ngay một cách rõ ràng và rành mạch và dễ hiểu.

Và tôi thì có khả năng hiểu được câu hỏi của bạn. Hoặc là bạn chưa thể đưa ra một câu hỏi mà nó rõ ràng ngay. Và tôi thì cũng có thể là chưa hiểu ngay lập tức cái câu hỏi đó. Tuy nhiên là cái tình huống như thế thì không có quan trọng. Và cái việc là hỏi hay là không hỏi và có khả năng trả lời hay không trả lời thì cũng không quan trọng. Mà điều quan trọng là không có chối bỏ và cũng không có dính mắc vào việc hỏi và đáp.

Thì cũng tương tự như thế đối với các câu hỏi liên quan đến cảm thọ của bạn trong khi mà hành thiền, thì các bạn có thể cảm thấy đau, hoặc là không đau thì điều đó không có quan trọng, và cái đau có biến mất hay không, thì nó cũng không có quan trọng. Hoặc bạn có biết hay không biết thì cũng không có quan trọng. Mà cái điều biết về sự thật thì mới quan trọng. Bây giờ thì bạn có thể biết một chút qua sự thực hành của bạn, thì đã phần nào biết một chút về sự thật, thì bạn có thể biết càng nhiều hơn bằng cái việc thực hành như thế một cách niêm mật. Đó chính là lý do tại sao tôi đang làm tất cả các loại phước thiện hay là thiện pháp. Thì đó là hiểu biết đúng.

Tôi thì cũng có rất nhiều vấn đề để giải quyết. Và cũng có nhiều vấn đề mà tôi chưa có giải quyết được. Thế nhưng mà cái vấn đề đó thì không phải là luôn luôn và mãi mãi nó là như thế. Mà chỉ là ngay bây giờ thì nó là như thế mà thôi. Tôi đã làm tất cả các loại thiện pháp, thành ra tôi có thể biết là mình có thể làm gì và không thể làm gì, hay là mình biết cái gì và mình không biết cái gì. Và như thế là mình đang biết về chính bản thân mình. Thì cái điều đó là đúng đắn, như thế là biết về các sự thật. Và cũng tương tự như thế đối với những người khác, thì chúng ta đều đang làm những gì chúng ta nên làm, thì đó là những gì chúng ta nên làm như thế, bây giờ và mãi mãi.

Chia sẻ của một thiền sinh nước ngoài:
Bạn ấy muốn chia sẽ kinh nghiệm của bạn ấy khi có ai đó đặt câu hỏi mà bị cảm thấy là: À Sayadaw chưa có trả lời trực tiếp cái câu hỏi của mình. Thì thực ra thì là Sayadaw không có im lặng và đã trả lời cho cái câu hỏi đó, thậm chí là còn trả lời nhiều hơn những gì được hỏi và cung cấp nhiều cái thông tin hơn, ngoài phạm vi cái câu hỏi. Thế nhưng mà vấn đề là chúng ta có nhận ra cái điều đó hay không hay là chúng ta mong muốn cái câu trả lời như thế nào đó ở trong tâm.

Vấn đề là không phải chúng ta vì thế mà, khi đấy chúng ta sinh khởi những cảm xúc hay cảm giác mà nó như thế nào đó trong tâm hay là trong thân, thì những cảm xúc hay cảm giác trong thân hay trong tâm đó thì cần phải được chánh niệm, cần phải được ghi nhận, và kinh nghiệm cái điều đó mà thôi. Và chúng ta cũng không nên là chối bỏ câu trả lời của Sayadaw dù là chúng ta chưa hiểu câu trả lời đó. Cứ tiếp tục là cứ cố gắng, cứ chia sẻ và cứ tiếp tục trải nghiệm. Và không có dính mắc vào cái điều mình trông chờ từ câu trả lời. Và bạn cũng khuyến khích là mọi người tiếp tục hỏi, và ghi nhớ về những điều gì mà Sayadaw đã nhắc nhỡ. Thế nào là thật và thế nào là không thật. Thế nào là sự thật và thế nào là tạo tác mà thôi. Sadhu! Sadhu! Sadhu!

Vừa rồi thì có một em đề nghị là dịch từng câu một, thì cũng xin chia sẽ là ở vị trí người dịch, thì nhận thấy Sayadaw đang ở trong cái mạch, ở dòng tâm thức thì thấy cũng không nên ngắt cái dòng đó. Thì cũng sẽ trao đổi thêm với Sayadaw xem là như thế nào.

Sadhu Hòa An đã nghe và đánh máy lại bài pháp này.

Sadhu Sadhu Sadhu!

Thời pháp sáng ngày 6/5/2017, tại chùa Nam Quang, Hội An, Việt Nam – Bài Pháp số 7

Bài viết chỉ mang tính tham khảo, có thể phù hợp hoặc chưa phù hợp với ai đó, trong hoàn cảnh nào đó, tất cả chỉ để biết, để tham khảo, để sử dụng mà thôi, không dính mắc, không chối bỏ. Hãy nhìn nhận với tâm bình thản, tâm quân bình. Nguyện cho quý vị được hạnh phúc, được an lạc! 🙏
2017-12-23T22:47:42+07:00

About the Author:

Doing good deeds - Làm phước thiện không giới hạn! Admin tại Khanhhai.net, đồng thời là admin fanpage Những Câu Nên Ngẫm Mỗi Ngày với hơn 400 ngàn fans.

Leave A Comment