fbpx

Khi hành thiền, chúng ta quên hết thực tại, bởi vì tất cả chúng chỉ là khái niệm.

Khi hành thiền, chúng ta quên hết: bây giờ

 là mấy giờ, ngày nào, tháng nào, năm nào và đôi khi quên cả mình đang ở đâu nữa. Chúng ta không còn

 ý thức được về những điều đó nữa, bởi vì tất cả chúng chỉ là những khái niệm.

 Bạn không biết mình đang ngồi ở đâu; đang quay mặt hướng nào. Đôi khi rất lạ, bạn không biết mình đang ở đâu nữa, điều đó thật là đáng sợ, nó giống như một loại bệnh tâm thần. Có người không thể nhớ ra mình là ai bởi vì họ bị bệnh tâm thần, nhưng đôi khi ở trong trạng thái này cũng vậy, khi đã vượt ra ngoài thực tại thông thường, thì việc bạn là ai cũng không thành vấn đề nữa.

“Tôi” chỉ là một ý niệm,

bạn cũng mất hết tất cả những ý niệm đó.

Khi thể nhập vào trạng thái đó, bạn phải dội lại nhiều lần vì sợ …Tôi phải biết mình là ai chứ…Tôi phải biết những gì đang diễn ra ở xung quanh tôi chứ, bởi nếu không biết tôi sợ rằng mình sẽ không được an toàn. Chúng ta cố gắng cảm thấy an toàn bằng cách hay biết tất cả những gì đang xảy ra quanh mình, cố biết tất cả những gì xảy ra đối với thân mình, ý thức về thân hay cái ngã của mình, đó thực ra chỉ là khái niệm tục đế paññatti mà thôi. Đây là điều rất quan trọng cần phải biết, nếu không bạn sẽ càng cảm thấy sợ hãi…”Tôi sợ hành thiền”…Điều này đã từng xảy ra với tôi, đột nhiện giật nảy mình, tôi bừng tỉnh và vô cùng sợ hãi! Chúng ta sợ phải vượt qua thực tại thông thường này, mặc dù vẫn muốn chứng nghiệm được một điều gì sâu sắc hơn, vượt ra ngoài khuôn khổ thông thường. Mặc dù chúng ta hành thiền để đạt tới chỗ đó, nhưng thời điểm vượt qua ngưỡng cửa của nó, chúng ta lại sợ và cảm thấy rất không an toàn.

Chúng ta cảm thấy an toàn bằng cách kiểm soát

cơ thể mình và mọi thứ diễn ra xung quanh.

 Một cách để kiểm soát là phải hay biết những gì

đang diễn ra, ở xung quanh và trong cơ thể mình. Đây chính là một loại phản ứng tự vệ.

Khi bị căng thẳng một thời gian dài, chúng ta trở nên quen với điều đó và bám víu vào nó. Điều này thường xảy ra hơn đối với những người hay lo lắng, hồi hộp và luôn cảm thấy bất an.

Hãy tưởng tượng bạn đang ở trong rừng sâu, có rất nhhiều hổ báo, rắn rết và các loài thú hoang. Tôi đã từng sống ở trong rừng, chỗ đó cũng có hổ. (Bây giờ thì những thợ săn nói là hổ lại sợ người và thấy bóng người là chúng chạy trốn). Khi đến những nơi chúng ta chưa bao giờ đặt chân tới, chúng ta cảm thấy rất không an toàn, vì ở đó có nhiều hiểm nguy thực sự: hổ, rắn…Đối với hổ thì chúng ta còn có thể tự bảo vệ bằng cách ở trong một chỗ được che kín xung quanh. Nhưng còn rắn thì rất khó bởi vì chúng quá nhỏ, có thể luồn vào trong cốc, vì cốc làm bằng tre và có nhiều khe hở. Khi đang ngồi, chợt nghe thấy tiếng shi…shis…, bạn bỗng nhiên giật mình tỉnh dậy, vô cùng sợ hãi, cơ thể bạn phản ứng ngay lập tức: “Cái gì thế nhỉ?”. Bạn cảm thấy rất không an toàn. Khi phát hiện ra đó chỉ là một con thằn lằn thì OK, bạn quay trở lại hành thiền nhưng tâm vẫn không hoàn toàn tập trung vào thiền được, bạn vẫn phải cảnh giác. Nếu cứ phải giữ cảnh giác và cố gắng phát hiện những gì đang diễn ra xung quanh thì rất khó để phát triển được một tâm định thâm sâu (samādhi). Bạn vẫn phải tỉnh thức và chỉ có thể chánh niệm đến một mức độ nhất định nào đó mà thôi. Bạn không thể vượt qua được ngưỡng đó.

Để vượt qua được ngưỡng cửa đó, bạn cần có

sự tin cậy và an toàn; điều này rất quan trọng.

Nếu được hành thiền cùng với một người mà bạn tin tưởng thì rất tốt: với thầy, một người trong gia đình hay một người bạn tốt chẳng hạn…Bạn cảm thấy an tâm “lỡ chẳng may có điều gì xảy đến với mình thì còn có người ở xung quanh để giúp”, đối với những người mới hành thiền, điều này rất quan trọng. Ở Miến Điện, khi chúng tôi hành thiền, các thiền sư hay nói: hãy giao phó sinh mạng của mình cho Đức Phật. Bạn cúng dường sinh mạng của mình đến Đức Phật một cách tượng trưng; sinh mạng này không còn là của tôi nữa, khi đã không còn là của tôi thì chẳng cần phải lo lắng cho nó nữa. Đây là một cách cúng dường tượng trưng. Cố gắng tìm một cách nào đó làm cho mình cảm thấy an tâm và tin tưởng vào môi trường xung quanh. Ở nơi đây, bạn không phải sợ hãi điều gì cả. Tất cả mọi người ở đây đều là thiền sinh, chỗ này rất an toàn và đảm bảo. Trước khi ngồi thiền, điều quan trọng là phải rải tâm từ một chút, bởi vì tâm từ (mettā) sẽ làm cho bạn cảm thấy được an toàn.

Đôi khi tôi sống ở trong rừng mà không có một mái nhà nào để trú ngụ, không có một chỗ nào để ở. Khi thì ngồi dưới một gốc cây, khi thì ở trong một mái lều giản dị được quây lại bằng mấy tấm y. Chúng tôi hành thiền và tu tập một tâm từ thật mạnh; tâm từ mạnh mẽ đó làm cho chúng tôi cảm thấy rất an toàn. Tôi đã ở trong rừng hơn 20 năm mà chưa hề bị thương tổn bởi một cái gì, có khi ở trong rừng sâu thực sự, chỉ có một vài căn lều ở quanh quanh để tới khất thực. Tôi muốn đi thật sâu, thật sâu vào trong rừng già, cách xa với nền văn minh, bởi vì nền văn minh này quá xáo động.

Khi tin cậy chính mình, bạn sẽ cảm thấy được

an toàn hơn…hãy tự tin vào chính mình,

 tin vào sự tu tập của mình. Đối với những người mới, thì điều quan trọng là phải tìm một nơi thật an toàn!

Chúng ta đã quá quen bám víu vào chính mình, dính mắc với chính bản thân mình, cố gắng bảo vệ mình trong mọi lúc…Chúng ta khư khư giữ chặt lấy bản thân …Thử xem bạn có thực sự cảm thấy như thế này không: “Tôi đang cố kiểm soát, làm chủ thân tâm mình”. Tất cả chúng ta đều cố để kiểm soát, nhưng trong thiền, nếu làm như vậy bạn sẽ không thể phát triển được tuệ giác thâm sâu và tiến xa hơn nữa.

Nguồn Bản đồ hành trình tâm linh – Thiền sư Sayadaw U Jotika

Bài viết chỉ mang tính tham khảo, có thể phù hợp hoặc chưa phù hợp với ai đó, trong hoàn cảnh nào đó, tất cả chỉ để biết, để tham khảo, để sử dụng mà thôi, không dính mắc, không chối bỏ. Hãy nhìn nhận với tâm bình thản, tâm quân bình. Nguyện cho quý vị được hạnh phúc, được an lạc! 🙏
2018-06-13T13:17:59+07:00

About the Author:

Sưu tầm và chia sẻ những câu chuyện ý nghĩa, những kiến thức hữu ích cho thân và tâm.

Leave A Comment