fbpx

Liệu bé gái có bị mắc bệnh tăng động giảm chú ý không?

Mary Adams, bé gái 13 tuổi, từ quận Cam, thuộc bang California, đã phải luôn chật vật khi ở trường. Bé nhút nhát, ít nói và thường hay mơ mộng trong lớp. Cho dù làm bài tập về nhà môn toán học hoặc đọc một cuốn tiểu thuyết, bé luôn cần gấp đôi thời gian so với các bạn cùng tuổi của mình. Nhưng trong nhiều năm, giáo viên đã không chú ý đến sự tụt dốc của bé.

Mẹ cô bé, Shelley Adams nói: “Những người xung quanh đều nói, ‘Maria là một bé gái thông minh, cháu sẽ làm tốt.” Nhưng nó lại luôn cảm thấy bản thân mình thật ngu ngốc, lúc đó nó đã được 7 tuổi.” Lúc 9 tuổi, Bà Adams đã dẫn Mary đi để được đánh giá riêng. Sau 3 giờ thử nghiệm, cô bé được chẩn đoán bị chứng tăng động giảm chú ý.

adhdCũng giống như Mary, nhiều bé gái khác cũng đang phải vật lộn với căn bệnh này do không được ba mẹ, thầy cô giáo, và những người xung quanh quan tâm chú ý. Bề ngoài, những bé gái này có thể không khác mấy so với những bé bình thường – dễ phân tâm hoặc quên làm bài tập. Nhưng nếu những triệu chứng này kéo dài hơn 6 tháng thì rất có thể đây là báo hiệu vấn đề gì đó đang xảy ra.

Một nghiên cứu về sự phát triển của cơ thể cho thấy rằng thậm chí 5 năm trước đây số lượng các bé gái mắc bệnh tăng động giảm chú ý đã cao hơn nhiều so với suy nghĩ của chúng ta. Các chuyên gia nói rằng các rối loạn ảnh hưởng đến các bé trai và bé gái gần như nhau, nhưng các bé trai lại được chẩn đoán và điều trị nhiều hơn hai lần so với các bé gái.

Tại sao khi nghiên cứu tăng động các bé gái lại thường bị bỏ qua?

Các chuyên gia nói điều khác biệt ở đây không phải là bệnh tăng động giảm chú ý ít phổ biến ở các bé gái, nhưng các triệu chứng ở bé trai có xu hướng thể hiện rõ ràng hơn. Một nghiên cứu quốc gia cho thấy hầu hết các bậc cha mẹ và giáo viên nghĩ rằng các rối loạn thường là vấn đề đối với con trai nhiều hơn. Naomi Steiner, một bác sĩ nhi khoa tại Đại học Boston nói: “Giáo viên có xu hướng bỏ qua những dấu hiệu chưa rõ ràng của chứng bệnh này ở con gái vì họ thường không gây nhiều trở ngại trong lớp.

Những bé gái mắc bệnh tăng động giảm chú ý có thể không quá hiếu động, bốc đồng, hay gây rối. Thay vào đó, bé có xu hướng mơ mộng, gặp khó khăn khi làm theo hướng dẫn, và  bất cẩn phạm sai lầm khi làm bài tập và bài kiểm tra. Thậm chí bé có thể che giấu tình trạng của mình, hoặc cố gắng để bù đắp cho những khó khăn của bản thân, bởi vì chúng cảm thấy quá xấu hổ để yêu cầu giúp đỡ. Và điều đó làm cho việc nhận diện căn bệnh này ở chúng càng khó khăn hơn.”

b9316129523z-1_20150207164751_000_g019t3r9k-1-0

Hậu quả sẽ ảnh hưởng như thế nào?

Không được chẩn đoán nên những bé gái bị mắc bệnh tăng động giảm chú ý cũng không được điều trị trong một thời gian dài , có nghĩa là các bé sẽ bị mất đi kiến thức căn bản nhanh chóng trong trường học. Steiner nói: “Các bé có thể không mắc lỗi nhưng chúng đang làm việc học tập dưới mức khả năng của mình, và điều đó thực sự dễ làm chúng nản lòng.”

Nếu chúng bị thụt lùi quá xa ở phía sau, sẽ rất khó khăn để bắt kịp với các bạn khác trong trường.

Nghiên cứu cho thấy nhiều bé gái bị học lại một lớp trong trường nhiều hơn các bé trai . Bé cũng dễ dàng cảm thấy khó để tập trung vào việc học và không biết làm sao để xong việc.

Mary là một ví dụ điển hình. Mẹ cô bé nói: “Ở lớp ba, Mary đã dành ít nhất 2 giờ để làm bài tập về nhà mỗi đêm. Sau đó, thất vọng vì không thể làm đúng bài bé đã khóc rất nhiều. Bé đã trở nên lo lắng, căng thẳng, chán nản, và sợ phải đi học.”

loi20me20310072015081547

Hãy để ý đến những điều chưa được quan tâm

Mặc dù có nhiều khó khăn, nhưng vẫn có những chuyên gia đã được đào tạo để phát hiện bệnh tăng động giảm chú ý ở cả trẻ bé gái và bé trai. Bác sĩ nhi khoa của con bạn có thể giới thiệu bạn đến một chuyên gia có kinh nghiệm chẩn đoán và điều trị cho trẻ em bị mắc các chứng rối loạn.

Được chẩn đoán sớm là một việc tốt, nhưng nhận thức được căn bệnh này ở mọi lứa tuổi có thể tạo điều kiện và cơ hội hiểu biết nhiều hơn cho những cách điều trị cần thiết.

Steiner nói rằng: “Dù có thể những phương pháp điều trị không thể giúp các bé trị dứt điểm căn bệnh này, nhưng nó làm cho các bé hiểu bộ não của chúng làm việc theo phương thức khác so với những đứa trẻ bình thường. Sau đó, thay vì chúng sẽ cảm thấy “mình thật ngu ngốc”, chúng sẽ “Chỉ là não mình vận hành theo một cách khác thôi”, đây là thông điệp mà những phương pháp điều trị muốn hướng tới. “

Adams nói rằng cô sẽ cố gắng để nhắc con gái mình là có rất nhiều giám đốc và những người thành công khác, họ đều mắc chứng bệnh tăng động giảm chú ý. “Họ có xu hướng rất suy nghĩ sáng tạo, vượt ra khỏi những rào cản thông thường. Điều đó không phù hợp với xã hội hay hệ thống trường học, nhưng nó có thể dẫn đến những thành công trong cuộc sống thực tế.”

Nguồn: Amy Paturel – Webmd

Bài viết chỉ mang tính tham khảo, có thể phù hợp hoặc chưa phù hợp với ai đó, trong hoàn cảnh nào đó, tất cả chỉ để biết, để tham khảo, để sử dụng mà thôi, không dính mắc, không chối bỏ. Hãy nhìn nhận với tâm bình thản, tâm quân bình. Nguyện cho quý vị được hạnh phúc, được an lạc! 🙏
2016-09-19T07:56:19+07:00

About the Author:

Doing good deeds - Làm phước thiện không giới hạn! Admin tại Khanhhai.net, đồng thời là admin fanpage Những Câu Nên Ngẫm Mỗi Ngày với hơn 400 ngàn fans.

Leave A Comment