fbpx

Liệu chứng bệnh tăng động giảm chú ý có thể là một năng khiếu bẩm sinh không?

Viêt bởi Daniel J. DeNoon

Một nhà tâm lý học trẻ đã đưa ra lập luận trong cuốn sách nổi tiếng của mình là trẻ em bị bệnh tăng động giảm chú ý có thể có những năng khiếu nào đó – và bằng cách giúp các em phát triển những năng khiếu đó, các bậc cha mẹ có thể giúp con cái mình dễ kiểm soát các vấn đề về hành vi của bản thân.

Trong cuốn sách “Những Năng Khiếu đến từ bệnh Tăng động giảm chú ý”, tiến sĩ, nhà tâm lý học trẻ Lara Honos-Webb, đã nói rằng các bậc cha mẹ không nên chỉ tập trung vào sự “thâm hụt” và “rối loạn” trong chẩn đoán bệnh tình của con em mình.

adhd-1

Honos-Webb nói rằng: “Tôi nói với cha mẹ của các trẻ em mắc bệnh rằng đây chỉ là một sự khác biệt về phương thức vận hành của não bộ, không phải là một chứng rối loạn não. Ý thức của trẻ em về việc nhận biết chưa thực sự được hình thành tại thời điểm chẩn đoán bệnh tăng động giảm chú ý. Hãy nhìn nhận chứng rối loạn này như một năng khiếu, việc này sẽ giúp người bệnh xác định được bản thân mình thông qua những việc họ đang làm, chứ không phải chỉ nhìn vào những việc họ không thể làm được.”

Trẻ em bị mắc phải bệnh này thường gặp khó khăn ở trường. Trẻ không thể ngồi yên được, và khó có thể tập trung chú ý dù chỉ một nhiệm vụ duy nhất. Đôi khi trẻ có thể không kiềm chế được cảm xúc của bản thân.

Mặc dù trẻ sẽ gặp phải rất nhiều khó khăn, Honos-Webb cho rằng, trẻ em mắc bệnh tăng động giảm chú ý cũng có xu hướng có được những khả năng

  • adult-adhd-vidya-sury-3Sáng tạo
  • Cởi mở
  • Khả năng biểu đạt cảm xúc
  • Trực giác cá nhân
  • Có mối quan hệ đặc biệt với thiên nhiên
  • Khả năng lãnh đạo

Cô ấy chia sẻ thêm rằng có rất nhiều cách để nhìn vào căn bệnh tăng động giảm chú ý này. Một phương pháp điều trị nhằm tạo ra động lực cho các trẻ em mắc bệnh và giúp cải thiện lòng tự trọng của chính bản thân trẻ.

Honos-Webb nói rằng: “Chỉ cần tìm hiểu và tập trung vào những năng khiếu này, người bệnh sẽ thay đổi theo hướng tích cực và đáng chú ý hơn. Bạn xây dựng nên sức mạnh và tạo động lực cho trẻ, thông qua đó bạn tạo cho trẻ sự tự tin để tiếp tục cố gắng hơn. Và trẻ càng cố gắng, chúng càng có thể tự thay đổi cách vận hành của bộ não.”

Những thách thức mà bệnh tăng động giảm chú ý gây ra

adhd-side-effects

Nhà tâm lý học, tiến sĩ Ann Abramowitz của Đại học Emory không hề nhìn nhận căn bệnh này như một năng khiếu bẩm sinh nào cả. Bà nói rằng chẩn đoán có bệnh nghĩa là đứa trẻ đó có vấn đề. “Nếu một đứa trẻ có các triệu chứng của bệnh tăng động giảm chú ý nhưng không bị bất cứ ảnh hưởng gì từ bệnh, thì chúng ta không chẩn đoán rằng trẻ mắc bệnh này.”

Abramowitz, một chuyên gia giáo dục đặc biệt về bệnh tăng động giảm chú ý, lãnh đạo của Trung tâm Emory về học tập và chứng rối loạn chú ý vào những năm 1989-2001.

Abramowitz và Honos-Webb đồng ý rằng các bác sĩ chăm sóc trẻ em thường chẩn đoán căn bệnh tăng động giảm chú ý này một cách qua loa do chịu áp lực từ phía các giáo viên và cha mẹ đã quá mệt mỏi trong quá trình nuôi lớn trẻ. Vì không có bất kì cuộc kiểm tra nào có thể chẩn đoán chính xác bệnh này, để có được sự đánh giá đúng đắn về trẻ cần phải có thời gian, kinh nghiệm chuyên môn, và khả năng phán xét. Cũng co những thứ khác có thể ảnh hưởng đến hành vi của trẻ, chẳng hạn như trẻ thường xuyên thấy cảnh bạo hành gia đình, hay trẻ chưa được hưởng một chế độ y tế nào, những trường hợp trên cần phải được loại trừ.

Abramowitz nói cô nhìn thấy việc làm nâng cao thế mạnh đặc biệt của một đứa trẻ bị bệnh tăng động giảm chú ý có thể sẽ rất có ích cho trẻ.

Bác sĩ Elza VASCONCELLOS, thuộc Viện WeMind ở Miami nói rằng: “Trẻ em mắc bệnh tăng động giảm chú ý có rất nhiều năng khiếu và những năng khiếu đó có thể mang lại rất nhiều lợi ích cho trẻ.”

girl-with-painted-hands-350

Vasconcellos chuyên điều trị cho các trẻ em này và bà cũng là mẹ của một đứa trẻ bị bệnh này. “Nhiều người mắc bệnh này rất có năng khiếu về âm nhạc, và nghệ thuật. Những trẻ em này thường là người hay nói nhiều, có khả năng thực hiện một lúc nhiều nhiệm vụ, và dễ giao tiếp xã hội. Khi tôi nói chuyện với cha mẹ của chúng, tôi cố gắng nói với họ khuyến khích những năng khiếu đó trong trẻ.”

Mặt khác, Vasconcellos nói, chứng bệnh này thường làm cho trẻ gặp nhiều khó khăn để phát huy những thế mạnh của mình. Ví dụ, bà nói rằng trong khi nhiều trẻ có khả năng giao tiếp xã hội “Một số trẻ lại tỏ ra rất bốc đồng làm cho những đứa trẻ khác không dám tiếp xúc với chúng.” Và khi nói đến sự sáng tạo, “Một số trẻ em có thể thậm chí không thể tập trung để vẽ dù chỉ một đường thẳng”.

Hãy nuôi dạy trẻ một cách tích cực

adhd-in-children

Bác sĩ nhi khoa Lawrence Diller chuyên về sự phát triển hành vi, tác giả của “Remembering Ritalin”, ông nhận thấy bệnh tăng động giảm chú ý “cũng giống như dựa trên nhân cách- và tính khí chứ không phải là một rối loạn tâm thần hoặc một sự mất cân bằng hóa học.”

Ông nói “Tính bốc đồng có thể được xem như là sự tự phát, và việc quá hiếu động có thể là về sức sống – Nhưng, một khi bạn đã thực hiện những việc đó một lần rồi, bệnh tăng động giảm chú ý là mặt trái của mọi việc. Các cuộc xung đột của trẻ em với gia đình, trường học, và các bạn học làm giảm đi các điều tích cực trong bản thân của trẻ.”

Honos-Webb không cho rằng có sự khác biệt này. Quan điểm của cô là bệnh tăng động giảm chú ý không phải là một cái gì đó mà một đứa trẻ nên có, nhưng chúng lại là một tập hợp các hành vi của một đứa trẻ. Bằng cách tìm tòi để hiểu tại sao con mình cư xử bằng những cách khác nhau, cô nói rằng cha mẹ có thể tìm cách để tạo động lực cho các con để thay đổi những hành vi này.

Cô nói thêm rằng: “Nhiều bậc cha mẹ thực sự dính chặt với suy nghĩ rằng con mình không thể nào thành công được, và hơn thế nữa họ sợ con cái của họ sẽ thất bại. Nếu họ nhận ra được những năng khiếu của trẻ, điều đó giống như một máy bay phản lực. Họ sẽ đến được nơi họ muốn đến dễ dàng hơn.” Trên tất cả, Honos-Webb nói: “Câu mà các bậc cha mẹ nên hỏi là “Điều gì sẽ thích hợp với con tôi đây?”

Phương pháp điều trị đúng đắn

drugs-really-the-best-adhd-fb

Honos-Webb không cho rằng việc điều trị nên bắt đầu từ việc dùng thuốc, nhưng cô cũng đồng ý rằng thuốc có thể giúp trẻ em thực hiện liệu pháp hành vi hiệu quả hơn.  Cô nói: “Điều đầu tiên tôi khuyên là trẻ và gia đình nên được trị liệu tâm lý 12 lần trước khi họ có được đánh giá để chẩn đoán, và chắc chắn là trước khi dùng thuốc”.

Honos-Webb nói: “Tất nhiên, bạn cũng cần phải cân nhắc việc dùng thuốc nếu trẻ sắp không thể đáp ứng một mốc phát triển quan trọng, hoặc phải đối mặt với việc bị đuổi khỏi trường hoặc bị tẩy chay hoàn toàn bởi vì họ không thể tự điều chỉnh bản thân mình.”

Các chuyên gia khác thường không yêu cầu trao đổi nhiều lần trước khi thử uống thuốc. Abramowitz nói sau khi cô chẩn đoán một đứa trẻ bị bệnh tăng động giảm chú ý, cô sẽ phải bàn về các chủ đề của thuốc trong lần trao đổi đầu tiên để phản hồi ý kiến của cô với cha mẹ của trẻ.

Cô nói: “Có rất nhiều lần khi tôi khuyên nên dùng thuốc. Nếu phụ huynh cảm thấy thoải mái với ý kiến này, tôi sẽ nói ‘Chúng ta hãy làm một cuộc thử nghiệm’ và sau đó chúng tôi nói về những việc nên làm để cuộc thử nghiệm diễn ra tốt đẹp thay vì cẩu thả.”

“Nếu họ muốn thử can thiệp mà không cần dùng thuốc, tôi sẽ nói như vậy cũng tốt.”

Nhiều bậc cha mẹ lại nhận thấy một sự kết hợp của việc điều trị và sử dụng thuốc mang lại hiệu quả tốt nhất. Hãy nói chuyện với bác sĩ của con của bạn. Bằng cách đó, bạn có thể quyết định về kế hoạch điều trị tốt nhất cho con mình.

Nguồn: WEBMD

Bài viết chỉ mang tính tham khảo, có thể phù hợp hoặc chưa phù hợp với ai đó, trong hoàn cảnh nào đó, tất cả chỉ để biết, để tham khảo, để sử dụng mà thôi, không dính mắc, không chối bỏ. Hãy nhìn nhận với tâm bình thản, tâm quân bình. Nguyện cho quý vị được hạnh phúc, được an lạc! 🙏
2016-10-23T14:45:31+07:00

About the Author:

Doing good deeds - Làm phước thiện không giới hạn! Admin tại Khanhhai.net, đồng thời là admin fanpage Những Câu Nên Ngẫm Mỗi Ngày với hơn 400 ngàn fans.

Leave A Comment