fbpx

Liệu chứng bệnh tăng động giảm chú ý có thực sự tồn tại?

Bạn có quen một người nào đó mà hay tự hỏi liệu chứng bệnh tăng động giảm chú ý có thực sự tồn tại không? Hay bạn có đang hoài nghi chính mình mắc phải bệnh này hay không?

Tất cả các nhóm y tế trọng yếu – bao gồm Học viện Nhi khoa Hoa Kỳ, Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ, Hiệp hội Tâm thần Hoa Kỳ, và Viện Y tế quốc gia – đều cho rằng chứng rối loạn tăng động giảm chú ý là một căn bệnh cần được điều trị một cách đúng đắn.

29

Nhưng có một số người bao gồm cả bác sĩ và các nhà trị liệu đã phản đối điều này.

Nếu bạn gõ các cụm từ “Liệu chứng bệnh tăng động giảm chú ý có phải là giả tạo không?” Hay “Sự chỉ trích về bệnh tăng động giảm chú ý” vào thanh công cụ tìm kiếm trên mạng, bạn sẽ thấy nhiều trang mạng với tiêu đề nói rằng việc này còn “gây ra nhiều tranh cãi”. Những cuộc tranh luận này có trong các cuốn sách và cả bài viết trên các phương tiện truyền thông chính thống.

Một số người cho rằng các vấn đề này bắt nguồn từ việc làm cách nào để chẩn đoán căn bệnh này.


♦ Có quá nhiều trường hợp xảy ra?

adhd-not-notCác nhà phê bình đặt câu hỏi về số lượng lớn các trường hợp mắc bệnh tăng động giảm chú ý.

Tiến sĩ Marilyn Wedge, tác giả của cuốn ‘Bệnh được gọi là thời thơ ấu’ nói rằng: “Trong hầu hết các nước châu Âu, bạn sẽ không thấy nhiều trẻ em được chẩn đoán bị bệnh tăng động giảm chú ý bất cứ nơi nào như tỉ lệ trẻ em ở Mỹ bị.”

Thật sự trong những năm gần đây mới có nhiều người được chẩn đoán mắc bệnh này. Điều này có thể do một phần là có nhiều người đã được biết về nó và bởi vì các chỉ dẫn mà các chuyên gia chăm sóc sức khỏe sử dụng để chẩn đoán bệnh này đã thay đổi vào năm 2013.


♦ Liệu người ta có mắc bệnh tăng động giảm chú ý thật không?

adhd_symptoms_large

Bác sĩ Richard Saul, ông đã viết bài ‘bệnh tăng động giảm chú ý không thực sự tồn tại’, và ông còn là một thành viên của Viện Hàn lâm Nhi khoa Hoa kỳ và Học Viên Tâm thần học Hoa Kỳ. Ông nói rằng có một vấn đề khác là “trẻ em thường bị chẩn đoán nhầm,”

Saul nói rằng: “Không có câu hỏi nào được đặt ra cho việc khẳng định các triệu chứng đó có thể do bệnh tăng động giảm chú ý gây ra thật không.” Nhưng ông chỉ ra rằng “có nhiều bệnh tật và vấn đề sức khỏe khác có thể là nguyên nhân gây ra các triệu chứng đó.”

Saul con cho biết thêm các vấn đề phổ biến mà có thể gây ra việc quá hiếu động và dễ bị phân tâm gồm có chứng rối loạn giấc ngủ, trầm cảm, và các vấn đề về thính giác và thị giác.


♦ Đây là một chẩn đoán đầy thử thách

Bệnh tăng động giảm chú ý không thể làm xét nghiệm trong phòng thí nghiệm được. Bạn cũng không thể thực hiện phương pháp quét cộng hưởng từ của bộ não để chẩn đoán bệnh này.

Thay vào đó, một bác sĩ hoặc bác sĩ chuyên khoa sẽ xem xét các bệnh án sức khỏe của bạn, các triệu chứng bạn đang mắc phải, cả những triệu chứng mà họ có thể nhận thấy khi quan sát bạn, và những gì mà người khác, những người hiểu rõ bạn (thường là gia đình và giáo viên của con mình) nói lại. Anh ta có thể sử dụng “thang lượng giá Conners” hoặc “bảng hỏi Vanderbilt” để đánh giá mức độ  xảy ra của các hành vi nhất định và vấn đề đó gây ảnh hưởng nhiều như thể nào đối với người bệnh, chẳng hạn như:

  • Không có vẻ như đang lắng nghe khi có người nói chuyện trực tiếp với họ.
  • Gặp khó khăn trong việc tổ chưc các hoạt động hay công việc.
  • Gặp khó khăn trong việc xếp hàng chờ đợi.leading-neuroscientist-says-adhd-is-not-a-real-disease

…………………………

Bác sĩ Imad Alsakaf, một trợ lý giáo sư về tâm thần học tại Đại học Creighton ở Omaha, NE nói rằng: “một ‘bác sĩ hoặc nhà trị liệu’ có thể phạm sai lầm, đặc biệt là nếu anh ấy hoặc cô ấy không có kinh nghiệm dày dặn với bệnh tăng động giảm chú ý.”

Tuy nhiên, thông thường, những người mắc các chứng rối loạn cũng có vấn đề sức khỏe, như trầm cảm hoặc lạm dụng chất. Nhà tâm lý học Phil Glickman, nói: “Những vấn đề này có thể làm lu mờ đi bệnh tăng động giảm chú ý, và gây khó khăn hơn trong việc đưa ra chẩn đoán chính xác.”

Saul khuyên rằng để có một cuộc kiểm tra tổng quát và xem xét bệnh án kĩ lưỡng thì người bệnh nên đi gặp tham khảo ý kiến bác sĩ. Ông còn nói rằng nếu bạn đi tham khảo thêm một nhà tâm lý học thì càng tốt. Ông nói: “Họ sẽ có thời gian để làm một đánh giá kỹ lưỡng hơn.”


♦ Sự khác biệt của não

Các bác sĩ không biết hết tất cả mọi hoạt động mà bệnh tăng động giảm chú ý tác động lên não bộ. Alsakaf nói nhưng “những phương pháp kiểm tra hình ảnh như quét cộng hưởng từ (MRI) cho thấy có sự khác biệt rõ ràng ở những người mắc bệnh và những người bình thường”.

Ông chỉ tới vỏ não trước trán, một vùng não đóng vai trò quan trọng trong kiểm soát các hành vi, giải quyết vấn đề, và cảm xúc. Ở những người bị bệnh tăng động giảm chú ý, hoạt động của nó diễn ra khác với những người không mắc bệnh.

Tuy nhiên, những khác biệt này không đủ để chẩn đoán chứng rối loạn này.


♦ Vai trò của việc điều trị

Một số chuyên gia chỉ ra trong thực tế việc điều trị hiệu quả chính là bằng chứng cho thấy các rối loạn này là có thật.

Glickman nói rằng: “Khi tôi điều trị cho người lớn bị bệnh tăng động giảm chú ý hoặc thảo luận với cha mẹ của trẻ em bị nghi ngờ mắc bệnh này, tôi nói với họ rằng nghiên cứu từ hàng ngàn bệnh nhân cho thấy rằng điều trị bằng các phương pháp hành vi như liệu pháp nói chuyện và/hoặc có thể dùng thuốc để cải thiện triệu chứng của bệnh này.”

Việc điều trị thường bao gồm cả dùng thuốc và trị liệu. Bởi vì một số các loại thuốc này có thể có thành phần thuộc chất kích thích, một số thanh thiếu niên và người lớn không bị rối loạn cũng sử dụng chúng để tăng cường sự tập trung của họ.

Alsakaf nói: “Các bác sĩ đều đã thấy bệnh nhân đang tìm kiếm các loại thuốc gây nghiện và những người tự nhận mình có các triệu chứng bệnh tăng động giảm chú ý để được kê toa. Nhưng đó là nói chung chứ không phải là trường hợp cụ thể.”


♦ Nếu bạn nghi ngờ mình mắc bệnh

Bạn có thể tham khảo ý kiến từ một chuyên gia, chẳng hạn như một bác sĩ tâm thần hoặc tâm lý học, những người đang được đào tạo để giúp chẩn đoán và điều trị.

Alsakaf nói: “Họ có thể nói chuyện với bạn về cách mà bệnh tăng động giảm chú ý tác động đến bạn, và giúp bạn tìm ra một phương pháp điều trị thành công. Và qua đó cải thiện chất lượng cuộc sống của bạn.”

Nếu bạn được chẩn đoán mắc bệnh này, Wedge đề nghi bạn các phương pháp điều trị ngoài việc dùng thuốc, bao gồm tập thể dục thường xuyên, giới hạn về thời gian nhìn các thiết bị điện tử (đặc biệt là các phương tiện có “nhịp độ nhanh” như trò chơi điện tử), và khuyến khích sự tự kiểm soát để giúp trẻ giữ bình tĩnh và làm tốt cả trong trường và ngoài trường.

Nguồn: WebMD

Bài viết chỉ mang tính tham khảo, có thể phù hợp hoặc chưa phù hợp với ai đó, trong hoàn cảnh nào đó, tất cả chỉ để biết, để tham khảo, để sử dụng mà thôi, không dính mắc, không chối bỏ. Hãy nhìn nhận với tâm bình thản, tâm quân bình. Nguyện cho quý vị được hạnh phúc, được an lạc! 🙏
2016-09-26T07:04:19+07:00

About the Author:

Doing good deeds - Làm phước thiện không giới hạn! Admin tại Khanhhai.net, đồng thời là admin fanpage Những Câu Nên Ngẫm Mỗi Ngày với hơn 400 ngàn fans.

Leave A Comment