fbpx

Sống chết có số, phú quý do trời – Liệu có đúng???

Người xưa vẫn thường nói rằng: “Sống chết có số, phú quý do trời”. Dưới đây là hai câu chuyện trong lịch sử kiểm chứng cho điều này.

Mọi sự việc gặp phải trong cuộc đời của một người đều là có lý do và do nghiệp của người ấy. (Ảnh: Internet)

Sống chết có số?

Vương Bưu là một viên quan thông sự của Hoàng đế triều đại nhà Đường, ông đã từng nói: “Mọi sự việc gặp phải trong cuộc đời của một người đều là có liên quan đến số mệnh của người ấy. Vận mệnh và sự nghiệp đều có là đã sớm được định sẵn rồi. Cho nên, phúc hay họa lúc nào đến cũng là được định trước”.

Khi Thái hậu Võ Tắc Thiên giành được ngai vàng, bà đã tru sát cả dòng họ của Hoàng đế. Thái tử bị đưa đến Đại Lý Tự kết án tử hình.

Thái tử thở dài nói, “Ta đã tránh không được cái chết thì hà tất gì phải làm vấy máu cây đao”. Rồi đến nửa đêm, Thái tử liền dùng áo thắt cổ mà chết. Không ngờ, đến hừng đông ngày hôm sau, thì lại tỉnh lại.

Thái tử vừa cười đùa vui vẻ vừa ăn uống tự nhiên như thể đang ở nhà mình vậy, mấy ngày sau, sắc mặt thần khí, một chút cũng không thay đổi.

Nguyên lai là do, khi Thái tử vừa tỉnh lại, Thái tử nói, “Lúc ta vừa mới chết, quan minh phủ tức giận nói với ta: ‘Ngươi phải bị giết chết, tại sao lại tự tử chết? Mau trở về nhận hình phạt đi!’. Ta hỏi vì sao? Vị quan đó đưa cho ta xem cuốn sổ ghi chép sinh tử và nói: ‘Bởi vì kiếp trước ngươi giết người, kiếp này phải hoàn trả’”.

Chính vì Thái tử biết rằng mọi thứ đều đã được vận theo luật nhân quả, nên ông ta không có sợ hãi gì khi bị xử tử hình.

Dường như một người, khi nào được sinh ra trên cõi đời, khi nào phải chết đi là theo nghiệp của họ. Nhân của kiếp trước, quả của kiếp này, hành thiện tích đức, làm ác tạo nghiệp là quy luật tự nhiên..

Phú quý do trời?

Vận mệnh con người tưởng như đã được trời định sẵn, nhưng sự thật không như dân gian nghĩ

Trong thời kỳ Trinh Quán, Trương Bảo Tàng là một võ tướng trong đại nội. Ông thường đi về Lịch Dương vào những ngày không phải lên triều. Một ngày, đang trên đường đi, ông gặp một người thợ săn trẻ tuổi đang cắt thịt tươi nướng ăn. Ông dựa vào một thân cây, thở dài và nói, “Trương Bảo Tàng ta nay đã sống 70 tuổi mà chưa từng được ăn thứ thịt tươi ngon đến thế. Quả thật đáng buồn”.

Ngay lúc đó, một hòa thượng đi qua và chỉ vào Trương Bảo Tàng nói: “Trong vòng 60 ngày tới, ông sẽ được thăng làm quan tam phẩm. Sao ông lại thở dài như thế?”. Vừa nói xong, vị hòa thượng đó lập tức biến mất. Trương Bảo Tàng rất kinh ngạc, thay vì đi về Lạc Dương, ông lập tức quay trở lại kinh thành.

Cùng lúc đó, Hoàng đế Đường Thái Tông đang mắc bệnh kiết lỵ rất thống khổ, rất nhiều ngự y trong triều đều đã đến chữa trị nhưng không có hiệu quả. Vua bèn ban lệnh nếu đại thần nào tìm được một đơn thuốc hữu hiệu trị khỏi bệnh này, nhất định sẽ được ban thưởng xứng đáng.

Trương Bảo Tàng trước đây đã từng mắc bệnh kiết lỵ, vì thế ông biết được cách chữa công hiệu. Ông liền viết tấu chương dâng đơn thuốc cho Đường Thái Tông.

Đường Thái Tông uống loại thuốc này và ngay lập tức hết bệnh. Ông liền hạ lệnh cho Tể tướng ban thưởng cho Trương Bảo Tàng chức quan ngũ Phẩm.

Nhưng vị Tể tướng không nghe theo lệnh, hơn một tháng mà ông không soạn chiếu thư ban chức cho Trương Bảo Tàng. Không ngờ, Thái Tông đột nhiên lại mắc bệnh trở lại, ông lệnh cho dùng đơn thuốc cũ và lại được chữa khỏi.

Hoàng thượng hỏi Tể tướng: “Ta từng ban chiếu thăng chức quan ngũ phẩm cho Trương Bảo Tàng, sao đến giờ này vẫn không thấy thụ quan. Nguyên nhân là vì đâu?”

Tể tướng sợ hãi nói: “Lúc Hoàng thượng ban chiếu không có nói rõ là quan văn hay võ ạ!”

Hoàng thượng lúc này đã biết, trước đây có người chữa khỏi bệnh cho Tể tướng đã được làm quan tam phẩm nên tức giận nói: “Vì sao một người chữa khỏi bệnh cho hoàng thượng lại không được ban chức ngang hàng với người đã chữa khỏi bệnh cho tể tướng? Ta muốn Trương Bảo Tàng làm quan tam phẩm, với những lễ nghi ban chức đầy đủ”. Lúc ấy, vừa tròn 60 ngày kể từ ngày vị hòa thượng kia nói.

Tưởng như không chỉ sinh tử đời người là vận hành theo nghiệp và quả của nghiệp, mà phú quý của một người cũng là được vận hành theo luật tự nhiên này. Bậc Giác Ngộ có dạy: “Ta có nghiệp là của riêng ta, ta là người thừa hưởng quả của nghiệp, nghiệp là nhân sinh ra ta, nghiệp là bà con thân quyến của ta, nghiệp là nơi nương nhờ của ta; ta sẽ tạo nghiệp nào ‘thiện-nghiệp hoặc ác-nghiệp’, ta sẽ là người thừa hưởng ‘quả của thiện-nghiệp hoặc quả của ác-nghiệp ấy.”

Sưu tầm

*Góc thông tin

Các dòng máy lọc nước ion kiềm tốt nhất thế giới từ Nhật Bản >>

 

 

Bài viết chỉ mang tính tham khảo, có thể phù hợp hoặc chưa phù hợp với ai đó, trong hoàn cảnh nào đó, tất cả chỉ để biết, để tham khảo, để sử dụng mà thôi, không dính mắc, không chối bỏ. Hãy nhìn nhận với tâm bình thản, tâm quân bình. Nguyện cho quý vị được hạnh phúc, được an lạc! 🙏
2019-03-14T15:59:53+07:00

About the Author:

Sưu tầm và chia sẻ những câu chuyện ý nghĩa, những kiến thức hữu ích cho thân và tâm.

Leave A Comment