fbpx

Sự trưởng thành thực sự không nằm ở tuổi tác mà là ở cảnh giới nội tâm

Trưởng thành là gì? Là tóc bạc da mồi, là nếp nhăn khóe mắt? Là lưng còng gối mỏi, là tai điếc mắt mờ?

Kỳ thực, tóc bạc, da nhăn, lưng còng, răng rụng… chỉ là biểu hiện của thân thể lão hóa, chứ không hề đồng nghĩa với trưởng thành.

Thay đổi bên ngoài chỉ là dấu vết của tháng năm vần vũ, còn sự trưởng thành bên trong lại là điều mà người khác không dễ gì thấu tỏ.

Trưởng thành thực sự chính là sự chín chắn về nội tâm, sự kiện toàn về trí tuệ, trải qua mọi chìm nổi của thế gian mà vẫn giữ cho bản thân được an định.

Trưởng thành là sự ung dung trước thế sự, là sự thản nhiên trước được – mất, là nụ cười trước khổ đau, sự thăng hoa nội tâm trước thất bại.

Xưa nay, trưởng thành không hề liên quan đến tuổi tác, cũng chẳng liên quan đến thời gian, mà chỉ nằm ở nội tâm yên tĩnh và phong phú đến mức nào.

Sự trưởng thành không biểu hiện ở tuổi tác, mà là ở phong độ

Sự trưởng thành giống như vầng trăng trong trẻo sau đám mây, như cầu vồng sau cơn giông tố, như cánh hoa hồng rụng xuống làm bạn với đất bùn mùa xuân, như cánh chim bằng cưỡi gió bay vút vào bầu không thăm thẳm.

Sự trưởng thành không biểu hiện ở tuổi tác, mà là ở phong độ. (Ảnh: ivsky.com)

Tô Đông Pha – nhà thơ nổi tiếng thời Bắc Tống chính là một ví dụ. Trong cả cuộc đời mình, ông đã chịu vô vàn bão táp phong ba, mà vẫn giữ được phong thái trầm tĩnh, đủ đầy, tiêu diêu tự tại.

Tô Đông Pha vốn là người cương trực, chỉ vì viết bài thơ chỉ trích thuế muối của Vương An Thạch mà bị giáng chức, phải đi đày ở Hoàng Châu. Tại nơi đày ải, ông làm một căn nhà tranh bên sông để ở, không có tiền cũng không có gạo, ông đã tự mình khai hoang cày cấy.

Đối mặt với cuộc sống khốn cùng, ông vẫn không đánh mất khí chất của mình, không bị tiền bạc trói buộc, mà rất vui vẻ sống trong căn nhà tranh ven sông.

Tuy cuộc sống lưu đày trường kỳ khiến ông bất đắc chí, ôm hoài bão giúp dân giúp nước mà chẳng được thực thi, nhưng ông vẫn tận hưởng từng phút giây trên mảnh đất biên cương hoang vắng: Ngày ngày ông đọc sách, ngâm thơ, vẽ tranh, viết thư pháp, trồng rau, đào giếng, cày ruộng, vui thú điền viên…

Khí chất và phong độ của Tô Đông Pha khiến người đời sau vô cùng kính phục.

Sự trưởng thành không biểu hiện ở tuổi tác, mà là ở cảnh giới

Nếu ví tuổi tác với cành cây đâm chồi nở hoa, thì trưởng thành chính là quá trình kết quả. Từ chiếc chồi non nhỏ bé nhú ra nụ hoa, mỗi ngày trôi qua nụ hoa dần lớn lên, nhưng không phải tất cả hoa trên cành đều thành quả.

Trưởng thành là một cảnh giới: Khi thế giới đen tối, người trưởng thành sẽ biến mình thành tia sáng. Khi dấn bước trên hành trình xa lạ, sương giăng bốn bề, người trưởng thành sẽ bước đi chậm lại, rèn giũa trong gian nan, tĩnh tâm chờ cơ hội thoát ra khỏi dòng đời ô trọc.

Người càng trưởng thành thì càng khoan dung đối với bản thân, khoan dung đối với người khác, thậm chí khoan dung đối với cả kẻ thù. Biển hội tụ trăm sông, vì bao dung mà trở nên rộng lớn. Khoan dung đối với lỗi lầm của người khác cũng chính là sự giải thoát cho chính bản thân mình.

Tóc xanh chốc lát thành đầu bạc, một nội tâm trưởng thành sẽ không bao giờ so đo tính toán hay thất ý, nản thời.

Bởi lẽ:

“Ai nói đời người không trẻ lại,

Dòng sông trước ngõ chảy về tây.

Tháng ngày nhuộm trắng trên mái tóc,

Chớ than tuế nguyệt vùn vụt bay”…

Tóc xanh chốc lát thành đầu bạc, người càng trưởng thành thì tâm càng khoan dung, càng trân quý cuộc sống hơn. (Ảnh: ivsky.com)

Sự trưởng thành không biểu hiện ở tuổi tác, mà là ở nội tâm

Gió càng lớn tâm càng vững vàng, mưa càng lớn chí càng kiên định. Xem tuổi tác thì nhìn dáng vẻ bề ngoài, đoán xem sự trưởng thành thì quan sát nội tâm.

Nội tâm trưởng thành giống như con sông cuồn cuộn trong đêm, bề ngoài không nổi phong ba, nhưng bên trong lại tích chứa sức mạnh vô cùng, gột rửa cuốn trôi đi tất cả. Trái tim trưởng thành giống như dòng suối, mềm mại lại kiên nhẫn, tất cả vui buồn được mất đều vụt tan theo mây gió.

Người trưởng thành tâm hồn rất phong phú, mà nội tâm lại tĩnh lặng bình yên. Họ giống như tia sáng màu trắng, sáng bừng mà không chói loá, rực rỡ mà không phô trương, tích cực mà không cần hoa lệ.

Người trưởng thành ánh mắt rất an hoà, trái tim rất từ bi. Họ coi nhẹ mọi công danh lợi lộc, gột rửa hết phồn hoa, tĩnh tâm thu khí, biến sinh tồn thành sinh sống, tĩnh lặng mà cảm thụ sức sống của sinh mệnh. “Cứ mặc cho thế sự đổi thay, mặc cho mưa rơi gió thổi, một mình ta vẫn vững vàng như núi”.

Người trưởng thành luôn yêu cầu bản thân hoàn thiện. Đó là một thể nghiệm, là suy nghĩ, đồng thời cũng là trạng thái của nội tâm.

Trên hành trình sinh mệnh, mỗi người đều phải trải qua rất nhiều mưa gió, kinh qua rất nhiều biến động, từ đó mới có thể trưởng thành. Con đường ấy bất kể bao xa, trải qua bao gai góc, thì chỉ cần tiến lên một bước, kiên định một bước là chúng ta đã trưởng thành thêm một phần rồi.

Theo BLdaily

*Góc thông tin

GIẢI PHÁP HỖ TRỢ ĐIỀU TRỊ UNG THƯ TỐT NHẤT 2018, VÀ CÁC THÔNG TIN GIẢI NOBEL Y KHOA VỀ UNG THƯ

Bài viết chỉ mang tính tham khảo, có thể phù hợp hoặc chưa phù hợp với ai đó, trong hoàn cảnh nào đó, tất cả chỉ để biết, để tham khảo, để sử dụng mà thôi, không dính mắc, không chối bỏ. Hãy nhìn nhận với tâm bình thản, tâm quân bình. Nguyện cho quý vị được hạnh phúc, được an lạc! 🙏
2018-12-08T10:03:45+07:00

About the Author:

Sưu tầm và chia sẻ những câu chuyện ý nghĩa, những kiến thức hữu ích cho thân và tâm.

Leave A Comment