fbpx

Thành tựu thiện pháp Bố thí

THÀNH TỰU THIỆN PHÁP BỐ THÍ (Dāna).

Keo kiết không sanh thiên,
Kẻ ngu ghét bố thí,
Người trí thích bố thí,
Ðời sau, được hưởng lạc.

Trong tất cả các thiện Pháp thì bố thí được xếp đầu tiên, vì đây là pháp dễ thực hiện nhất trong tất cả các Thiện.

Việc đem lại ích lợi, an lạc, bằng cách đem đến một loại vật dụng, thức ăn, hoặc lời nói Trí Tuệ, hoặc sách Pháp, đĩa CD Pháp, hay sự phục vụ cho một chúng hữu tình khác ….được gọi là Dāna.

Người có tác ý đem lại lợi ích, an lạc đến cho người khác, chúng sinh khác, rồi sau đó nỗ lực thực hiện việc dāna, khi chúng sinh kia thọ nhận được thì là lúc phước thiện Dāna được tựu thành.

Khởi đầu của các thiện tâm là các tác ý thiện; trước đây có nhiều người hiểu rằng tác ý là ý tưởng bắt đầu thực hiện một công việc nào đó. Tuy nhiên thực tế cần hiểu rằng tác ý sanh khởi liên tục trong suốt quá trình thực hiện một hành động nhỏ nào đó, chứ còn nói gì đến toàn bộ tiến trình công việc. Thí dụ: muốn bước đi một bước, người đó phải có tác ý muốn bước, rồi rất nhiều tác ý để tiếp tục duy trì việc nhấc chân lên, tác ý thân di chuyển, rồi tác ý đặt chân xuống…Như thế, chỉ trong một bước chân thôi, đã có vô số tác ý sinh khởi.

Để thành tựu được thiện Pháp bố thí cần hội tụ đủ 3 điều kiện
• Tác ý thiện tâm bố thí.
• Vật bố thí.
• Người thọ thí.

Người nào có Trí biết rõ giá trị của Bố thí, biết Nghiệp và quả của Nghiệp thiện Bố thí, thì có nhiều thiện tâm hơn người vô trí.
Người nào tự mình bố thí, có nhiều quả báu hơn sai bảo, nhờ vả người khác.

Người nào tự mình thực hiện thiện pháp, thì tốt hơn là người sau khi được người khác thuyết phục rồi mới làm.

Chính tác ý muốn đem lại ích lợi cho chúng sinh khác như là: giúp cho người kia khỏi đói, giúp người kia khỏi rét, giúp người kia khỏi bệnh, giúp người kia được an lạc, giúp người kia có trí Tuệ… mà từ đó thực hiện sự Dāna. Tác ý này quyết định lớn đến thành tựu Phước bố thí.
Với mục đích nào mà mỗi người thực hiện việc bố thí:

• Trở thành người giàu sang, địa vị lớn.
• Trở nên người đẹp đẽ.
• Trở thành người có sức mạnh.
• Trở thành người có tuổi thọ.
• Xả ly tham ái, chứng ngộ Niết Bàn.

Trong năm tác ý này, tác ý thứ 5 là cao thượng nhất, thù thắng nhất, không chỉ có vậy, với thiện tâm trong sáng, người ấy vẫn thành tựu các quả báu thông thường của Dāna, như là: sống lâu, sắc đẹp, tuổi thọ, sức mạnh, trí tuệ, tái sinh cõi trời, cõi người…

Tạm thời chia ra các nhóm tác ý trong 4 thời điểm:
• Tác ý bố thí.
• Tuyển chọn vật bố thí.
• Bố thí.
• Sau khi bố thí.
Tất cả Thiện Tâm nào, sanh khởi trong suốt tiến trình Dāna, đóng góp vào sự thành tựu Thiện Pháp ấy.

Thí dụ:
• Tác ý cúng dường đến 1 vị tỳ khưu mà người cận sự nam thường quý mến gần gũi.
• Tác ý cúng dường đến 1 vị tỳ khưu giới đức, có sự lựa chọn.
• Tác ý cúng dường đến 1 vị tỳ khưu Tăng bất kì( do được Tăng chỉ định).
Trong ba tác ý này, tác ý thứ nhất có quả báu không bằng tác ý thứ hai, tác ý thứ hai cho quả báu không thù thắng như tác ý thứ ba.

Tác ý lựa chọn đồ cúng dường:
• Lựa chọn vật bất kì.
• Chọn vật tương đối tốt.
• Chọn vật tốt nhất.
• Chọn vật phù hợp nhất và tốt nhất.
Quả báu tăng dần lên theo thứ tự trên xuống trong 4 tác ý đã nêu.

Vật cúng dường có thể là:
Vật đúng Pháp: Là những vật dụng thuộc về tứ sự: thức ăn, y phục, dược phẩm, liêu cốc và những vật dụng mà bậc suất gia được phép sử dụng, phục vụ cho đời sống tu tập.

Vật không đúng Pháp: Là những vật dụng không phục vụ, hỗ trợ cho đời sống tu tập của vị suất gia, thậm chí gây ra tham ái. Thí dụ tivi, báo chí, sách dạy kiến thức nhảm nhí, tranh ảnh phong cảnh(không phải là ảnh chùa, bảo tháp…), rượu, bia….

Cúng dường vật đúng Pháp có quả báu lớn, cúng dường vật không đúng Pháp cho quả báu nhỏ.
Trong lúc lựa chọn vật cúng dường nếu thí chủ cáu gắt, bực bội với người bán thì bất thiện đang tăng trưởng…Nếu nhẹ nhàng, từ tốn, với người bán là thiện pháp đang tăng trưởng.
Đến giai đoạn cúng dường vật thí, nếu người cận sự có tâm thành kính, tôn trọng, thì thiện pháp gia tăng, nếu có sự vội vàng, hấp tấp, làm cho xong thì thiện bị tổn giảm.

Người thọ thí là một vị tỳ khưu bất kì ( do Tăng chỉ định) dễ làm cho thiện tâm sanh khởi hơn. Bởi vì với tác ý hộ trì Tăng bảo thì dù vị tỳ khưu kia có theo ác giới, cũng vẫn không làm cho thí chủ buồn chán, thất vọng. Còn nếu cúng dường cho cá nhân, khi vị tỳ khưu kia có sự đổi khác hay là thực hành ác giới, thí chủ sẽ không phát sinh sự hài lòng.

Bởi thế, người cận sự nên có tác ý thế này: Ta đem tài vật và sức lực để hỗ trợ cho chư Tỳ khưu tăng có được điều kiện thuận lợi tu tập, ta đã thành tựu được lợi ích rồi (vì vị ấy đã thọ nhận) còn cá nhân vị ấy có ra sao thì cũng là việc của vị ấy. Trên đời này, mỗi người tự tạo tác và nhận lấy quả của Thiện hay Bất Thiện. Nếu ta bực bội, khó chịu, nuối tiếc thì thiện pháp của chính ta bị tổn giảm chứ không phải ai khác. Với tư duy thế này, dù người thọ thí là bất kì ai, hành thiện pháp hay ác pháp, thí chủ đều có được sự bình an nơi tâm. Đây mới là giá trị lớn nhất của mọi pháp thiện.

Trong suốt quá trình thực hiện pháp bố thí, nếu tâm hối hận, tiếc nuối của cải khởi lên, cần phải phát hiện và loại trừ nó, vì đây là ô nhiễm lớn lao cho quả Thiện. Trong tích truyện Pháp cú, có vị trưởng giả cúng dường vật thực thượng vị cho bậc Độc Giác Phật, nhưng sau đó khởi tâm tiếc nuối. Phước thiện này cho ông quả báu giàu sang suốt bảy kiếp, nhưng kiếp nào ông cũng bo bo bảo toàn tài sản của mình, đến nỗi hàng ngày chỉ ăn cháo chua, mặc áo cũ, đi xe xấu. Như vậy, trọn đời, ông sống trên đống vàng, mà không thọ hưởng được an lạc, lợi ích nào từ khối tài sản ấy. Bất thiện tâm bỏn xẻn đã cho ra quả như thế.

Đức Phật từng dạy rằng, tất cả tài sản kiếm được nên chia thành 5 phần:
• Một phần để sử dụng cho việc chăm sóc bản thân với những nhu cầu ăn, ở, mặc, đi lại cần thiết.
• Một phần dùng để nuôi dưỡng bố mẹ, vợ con.
• Một phần để tích trữ, dự phòng những khi bất trắc xảy đến( ốm đau, bênh tật, tai nạn bất ngờ, thiên tai lũ lụt…)
• Một phần để tái đầu tư cho công việc sản suất, làm ăn, kinh doanh.
• Phần còn lại dùng để làm các Phước thiện như : Cúng dường, bố thí, giúp đỡ những người gặp khó khăn, hoạn nạn…

Như vậy, khi có sự thu xếp, phân chia và sử dụng phần tài sản hợp lí cho Dāna, người ta sẽ không khởi lên sự tiếc nuối, ân hận, quả báu do đó mà tròn đủ hơn.

Hết phần II
(ST từ Sư Trung Thiện)

Sadhu Sadhu Sadhu!

Bài viết chỉ mang tính tham khảo, có thể phù hợp hoặc chưa phù hợp với ai đó, trong hoàn cảnh nào đó, tất cả chỉ để biết, để tham khảo, để sử dụng mà thôi, không dính mắc, không chối bỏ. Hãy nhìn nhận với tâm bình thản, tâm quân bình. Nguyện cho quý vị được hạnh phúc, được an lạc! 🙏
2017-12-23T23:01:57+00:00

About the Author:

Doing good deeds - Làm phước thiện không giới hạn! Admin tại Khanhhai.net, đồng thời là admin fanpage Những Câu Nên Ngẫm Mỗi Ngày với hơn 400 ngàn fans.

Leave A Comment